Tạ Ngưng Uyên thấy Lục Tang Tửu không trả lời, cứ ngỡ nàng đang lo lắng.
Vì vậy, hắn lại trấn an thêm một câu: “Hắn nói là chúng ta bị vây chết ở chỗ này, chứng tỏ hắn không có khả năng gây tổn thương trực tiếp cho chúng ta, cho nên cứ an tâm chờ đợi mười ngày là được, không cần phải lo lắng.”
Lòng Lục Tang Tửu ngổn ngang trăm mối, nàng vẫn lên tiếng: “Quá chậm rồi… mà ta, hình như biết cách ra ngoài.”
Mười ngày cơ chứ, sợ là đến lúc đó Chi Vô Hư đã đoạt được truyền thừa, Lệ Thiên Nhận cũng đã sớm chết rồi.
Truyền thừa thì Lục Tang Tửu còn có thể buông bỏ, nhưng mạng của Lệ Thiên Nhận thì nàng không thể không màng.
Vừa nói chuyện, Lục Tang Tửu vừa đại khái quan sát các ký hiệu trận pháp kia. Dù trong nhất thời không thể phân tích thấu đáo, nhưng nàng có thể khẳng định, dù là chính nàng đến thì cũng không thể nhanh hơn Tạ Ngưng Uyên là bao.
Nghĩ đoạn, nàng không đợi Tạ Ngưng Uyên nói thêm gì nữa, liền cất tiếng hỏi thẳng vào khoảng không: “Tiền bối muốn ta làm gì?”
Thanh âm kia đột nhiên cười khà khà: “Ngươi đáp ứng rồi? Đã như vậy, tiểu tình nhân này của ngươi tạm thời làm con tin cho ta một chút.”
Lục Tang Tửu hơi nhướng mày: “Hắn không được…”
Lời còn chưa dứt, nàng đã cảm thấy bên cạnh nhẹ bẫng. Lục Tang Tửu hoảng sợ vội vươn tay ra chụp lấy: “Tạ Ngưng Uyên?”
Lần này nàng bắt hụt, trong cỗ quan tài hẹp, chỉ còn lại một mình Lục Tang Tửu. Nhất thời, tim nàng thắt lại: “Ngươi đem hắn đi đâu rồi?”
“Ha ha, đừng lo, ta chỉ là đổi cho hắn một chỗ ở để tránh hắn quấy rầy ngươi thôi.”
Lục Tang Tửu mím môi, nghĩ thầm Tạ Ngưng Uyên cũng không dễ chết như vậy, lòng mới bình tĩnh lại vài phần.
Lại nghe thanh âm kia tiếp tục: “Bổn tọa từng có một ý tưởng táo bạo, nếu như có thể thực hiện, chắc chắn sẽ vang danh thiên hạ, vô song trên đời.”
“Tiếc là bổn tọa không có duyên phận ấy, nhưng ngươi… tiểu nha đầu, luồng khí kia trong cơ thể ngươi rốt cuộc là thứ gì?”
Lục Tang Tửu cảm thấy người này thật biết khoác lác, còn “vô song trên đời” nữa cơ đấy… chính bản thân hắn đã thành một vệt du hồn rồi mà cũng dám mơ tưởng hão huyền.
Nàng thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn giả vờ nói: “Ta cũng không biết, từ khi ta bắt đầu có ký ức nó đã ở đó, luôn ảnh hưởng đến sức khỏe của ta, tìm bao nhiêu người xem qua cũng bó tay… thế nào, tiền bối biết đó là thứ gì sao?”
Thanh âm kia do dự một lát rồi chậm rãi nói: “Bổn tọa cũng có chút suy đoán, nhưng dù có nói cho ngươi biết cũng chẳng ích lợi gì, ngược lại còn làm ngươi xao động, thôi thì không nói thì hơn.”
Lục Tang Tửu: “…”
Nàng có lý do để nghi ngờ tên này hoàn toàn không biết gì cả, chỉ đang cố tỏ vẻ bí hiểm mà thôi.
Sau đó hắn lại nói tiếp: “Tuy nhiên, chính nó lại khiến ngươi trở thành ‘thiên tuyển chi nhân’ cho ý tưởng của bổn tọa.”
“Hiện tại, bổn tọa sẽ truyền ý tưởng này cho ngươi, nếu ngươi làm được, bổn tọa sẽ lập tức thả ngươi rời đi.”
Lục Tang Tửu không nhịn được hỏi: “Vậy… nếu không làm được thì sao?”
“Không làm được… ha ha, vậy thì không cần bổn tọa phải ra tay, cái quan tài này chính là nơi chôn thân của ngươi.”
Lục Tang Tửu: “…”
Rốt cuộc cái ý tưởng quái đản gì thế không biết!
Không đợi nàng hỏi lại, nàng chỉ thấy trong đầu mình trong nháy mắt bị nhồi nhét một đống thứ, buộc nàng phải im lặng ngồi xuống để tiêu hóa.
Hồi lâu sau, Lục Tang Tửu kinh ngạc mở mắt ra, cuối cùng không nhịn được thốt lên: “Tiên Ma đồng tu… Tiền bối, là ngài điên hay là ta điên vậy?”
Ai cũng biết, linh khí và ma khí là hai thứ không đội trời chung, không thể dung hòa. Mặc dù ma khí có phần độc đoán hơn, ví dụ như ma tu nếu có chút linh khí nhập thể thì sẽ bị ma khí nuốt chửng ngay lập tức, cũng không phải là vấn đề quá lớn.
Nhưng nếu tiên ma đồng tu, trong cơ thể đồng thời tồn tại tiên khí và ma khí, trên lý thuyết mà nói…… e là vừa dẫn khí nhập vào cơ thể, người đã điên mất rồi.
Lục Tang Tửu thế nào cũng không nghĩ tới, phía bên kia nói là dũng cảm thiết tưởng, lại có thể dũng cảm đến mức này, đơn giản là thiên phương dạ đàm!
Thanh âm kia hình như cũng chẳng suy nghĩ đến sự ngạc nhiên của Lục Tang Tửu, trái lại còn tự hào nói: “Đây là điểm vĩ đại trong thiết tưởng của bổn tọa…… Người ngoài không nghĩ tới, bổn tọa lại nghĩ ra được, chẳng lẽ không lợi hại sao?”
Lục Tang Tửu: “……”
Khóe miệng nàng giật giật, ông đúng là to gan thật đấy! Ông giỏi nghĩ ra thì ông giỏi tự mình thực hiện nó đi!
Hiện tại bắt ép nàng, để nàng đi làm là có ý gì???
Trầm lặng một lát, Lục Tang Tửu thử thăm dò hỏi: “Tiền bối…… chẳng biết trước con, đã có bao nhiêu người tới nơi này rồi?”
“Không nhiều lắm, chỉ ba người thôi.”
“Vậy…… bọn họ sau đó thế nào?”
Thanh âm kia đương nhiên đáp: “Đương nhiên là đều tu luyện mà chết, bằng không cũng sẽ không có ngươi ở đây.”
Lục Tang Tửu: “……”
Nếu không thì hay là cứ để Tạ Ngưng Uyên quay lại đi, nàng cũng không phải là nhất thiết phải chờ mười ngày.
Trầm lặng một lát, nàng lại hiếu kỳ hỏi: “Tiền bối, ngài có từng để lại manh mối gì để người ta tìm tới nơi này không?”
“Con ở bên ngoài gặp mấy người, hình như đã sớm biết ở đây có một cái bàn thờ, còn biết cách mở nữa.”
Nàng thật sự rất thắc mắc, cái chỗ lừa người này, vì sao đám người bên ngoài cứ như thấy bảo vật mà đâm đầu vào xông?
Lẽ nào thật sự có người chắc chắn mình có thể tiên ma đồng tu?
Kết quả liền nghe thanh âm kia đắc ý nói: “Đương nhiên là bởi vì bổn tọa từng để lại lời nhắn, nói trong Thanh Vũ bí cảnh có truyền thừa công pháp vô cùng lợi hại.”
“Bằng không nhỡ đâu không đợi được người thì sao? Thế nào cũng phải để lại đường lui cho mình chứ?”
Lục Tang Tửu: “……” Nàng biết ngay mà!
Nếu biết rõ truyền thừa này rốt cuộc là cái thứ gì, người có lý trí làm sao cảm thấy mình có thể tu luyện được chứ!
“…… Vậy ngài hà tất phải thiết lập ở Thanh Vũ bí cảnh? Đặt ở bên ngoài chẳng phải có thể lừa được…… không đúng, có thể chờ đợi được nhiều người hơn sao?”
Lục Tang Tửu nhất thời nhanh miệng nói ra suy nghĩ trong lòng, đối phương cũng chẳng để ý, chỉ nhàn nhạt nói: “Bổn tọa cũng cần chọn lựa trí tuệ, người có thể đi tới nơi này chắc chắn là thiên kiêu của các đại tông môn, khả năng thành công tự nhiên sẽ lớn hơn một chút.”
Nói xong, hắn tựa hồ có chút không kiên nhẫn để trả lời Lục Tang Tửu thêm nữa: “Dài dòng văn tự, con rốt cuộc có luyện hay không?”
“Luyện, con luyện!” Lục Tang Tửu vội vã gật đầu, sau đó hỏi vấn đề cuối cùng: “Vậy…… tiền bối có thể cho biết tục danh của ngài không?”
Nàng bị Kỳ Lân tông hố đau một lần, nhất quyết không thể cứ thế mà bỏ qua, cho nên bây giờ đương nhiên phải nắm bắt cơ hội, từ miệng người này dụ thêm một ít thông tin.
Nói không chừng sau khi ra ngoài, có thể dựa vào đó mà truy ra nguồn gốc của những kẻ Kỳ Lân tông kia.
Tiếc là lần này phía bên kia không đáp lời nàng, chỉ miễn cưỡng nói: “Con cứ tu luyện cho tốt rồi hãy nói, bằng không bổn tọa cũng phí hoài công sức.”
“Được rồi, con mau tranh thủ thời gian tu luyện đi, bổn tọa đi xem người yêu của con…… Hắn cũng khá thú vị, bổn tọa đối với hắn cũng có chút tò mò.”
Tiếp đó, Lục Tang Tửu cảm giác được cái hòm mình đang nằm bỗng nhiên dựng đứng lên, để nàng có đủ không gian ngồi xuống tu luyện.
Hơn nữa hai bên trái phải của nàng, còn tự động xuất hiện một đống linh thạch và một đống Ma Nguyên thạch.
Phẩm chất đều là thượng hạng, khiến Lục Tang Tửu cũng phải nhỏ bé xúc động một chút…… từ khi tu tiên đến nay, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cực phẩm linh thạch!
