☀️ 🌙

Chương 130: Lời Nguyền

Lục Tang Tửu hừ lạnh một tiếng, không chút khách khí nói: “Nhìn cái điệu bộ công khổng tước xòe đuôi này của ngươi, còn cần phải hỏi sao? Nếu như không đuổi kịp, sợ là ngươi còn chẳng buồn nhắc tới đâu nhỉ?”

Tạ Ngưng Uyên “chậc” một tiếng: “Lời này của ngươi nói, không thể khách khí một chút được sao?”

Dù miệng lưỡi trách cứ, nhưng trên mặt hắn chẳng lộ chút ý trách móc nào, dường như đã quá quen với tính cách của Lục Tang Tửu.

Mà Lục Tang Tửu cũng vậy, trước mặt người ngoài thì có thể giả vờ giả vịt, nhưng đứng trước mặt Tạ Ngưng Uyên thì chẳng giấu giếm được nửa điểm. Có lẽ là vì hắn đã sớm nhìn thấu nàng, nàng có đóng kịch thế nào cũng không lừa được hắn, hoặc cũng có thể, nàng đã rơi vào trạng thái “bể bình mặc kệ vỡ”.

Khi một người đủ hiểu rõ bạn, lại nắm thóp được điểm yếu chí mạng của bạn, thì dù có buồn bã xin tha hay quyết định buông xuôi cũng chỉ là chuyện thường tình. Lục Tang Tửu biết mình không làm nổi kiểu người thanh cao trước mặt hắn, vậy thì chỉ có thể phát huy triệt để cái kiểu “vò đã mẻ không sợ rơi” này thôi.

Cầm chén rượu lên nhấp một ngụm, Lục Tang Tửu mới chậm rãi lên tiếng: “Lời thừa thãi đừng nói nhiều nữa, ngươi đã tới tìm ta, lại còn chủ động nhắc đến chuyện này, chắc hẳn là có tin tức gì hữu dụng cho ta rồi?”

Nghe vậy, thần sắc Tạ Ngưng Uyên nghiêm túc hẳn lên.

“Vốn dĩ chỉ định giúp ngươi dàn xếp phiền phức cho xong chuyện, nhưng ta phát hiện ra, những kẻ kia vướng tay vướng chân hơn tưởng tượng, cũng rất đáng để truy cùng diệt tận.”

Kẻ mà Tạ Ngưng Uyên nhắc đến chính là hai người đã dẫn dụ Lục Tang Tửu vào rừng. Nói đúng ra, bọn họ không hẳn là đồng bọn chính thức, bởi chúng chỉ là những kẻ tạm thời bị mua chuộc. Sau khi bắt được chúng, Tạ Ngưng Uyên hỏi rõ ngọn ngành, thế nhưng ngay lúc hắn định tra hỏi thêm, cả hai đột nhiên bạo thể mà chết.

Hắn kiểm tra thi thể, phát hiện hai kẻ này chết là do trớ chú (lời nguyền).

Trớ chú là thứ cực kỳ thần bí ngay cả đối với người tu tiên. Thứ này trước đây không xuất hiện nhiều, mỗi lần xuất hiện đều kéo theo không ít mạng người. Những kẻ sử dụng nguyền rủa đều là tà tu, hành tung vô cùng bí hiểm, không để lại bất cứ dấu vết nào. Vì thế, hiểu biết của giới tu tiên về nguyền rủa vẫn chỉ dừng lại ở vài manh mối ít ỏi trên cơ thể nạn nhân và một số lý thuyết trên sách vở.

Bản thân trớ chú đã huyền bí, kẻ sử dụng nó lại càng không cần phải bàn cãi. Đây chính là lý do Tạ Ngưng Uyên nói những kẻ đó rất khó đối phó.

Sau khi phát hiện hai người kia chết do trớ chú, Tạ Ngưng Uyên đã dùng bí pháp truy ngược lại hơi thở còn sót lại trên thi thể, từ đó phong tỏa được kẻ đứng sau giật dây. Đối phương dường như đã đề phòng từ trước, trên đường truy đuổi, dù Tạ Ngưng Uyên có giao thủ một phen, cuối cùng vẫn để hắn trốn thoát.

“Trong đám người đó, kẻ cầm đầu là một cao thủ Kim Đan hậu kỳ, còn lợi hại hơn kẻ từng ám sát ngươi.”

“Hơn nữa, hắn mang theo loại phù ẩn độn cấp cao nên ta không thể giữ hắn lại.”

Lục Tang Tửu nghe xong liền cau mày, cái Kỳ Lân Tông này thật sự quá mức bí hiểm. Nhưng nàng lại càng tò mò hơn: “Ngươi mà cũng không giữ lại được một kẻ Kim Đan hậu kỳ sao?”

Tạ Ngưng Uyên bị nghẹn họng, sau đó tức giận nói: “Cái giọng điệu gì thế này? Ngươi là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, sao cứ nói về Kim Đan hậu kỳ như nói về cải trắng vậy, cứ như ta không giữ được hắn là tội lỗi tày đình lắm không bằng?”

“Ta van ngươi, ta cũng chỉ là một tiểu đáng thương Kim Đan hậu kỳ thôi, được chưa?”

Lục Tang Tửu: “……”

Ta tin ngươi mới là lạ!

Nàng bình thản liếc hắn một cái, trong lòng thầm đoán, không biết chuyện này có liên quan đến bệnh cũ của hắn hay không? Trước đây trong bí cảnh, hắn vận dụng sức mạnh quá độ khiến bệnh cũ tái phát, không biết đến tận bây giờ vẫn còn bị hạn chế hay sao?

Tuy nhiên, Lục Tang Tửu không hỏi nhiều, chỉ hỏi ngược lại: “Vậy nên, bây giờ ngươi cũng có hứng thú với đám người kia rồi sao?”
Nàng vừa hé miệng, Tạ Ngưng Uyên đã đoán được ý đồ của nàng: “Thế nào, muốn dùng kẻ lao động không mất tiền này để giúp cô truy xét đám người kia sao?”

Lục Tang Tửu nhìn hắn, nở một nụ cười vô tội: “Ai cũng nói Phật tu có đại ái cứu thế độ nhân, mấy kẻ kia nhìn qua đã chẳng phải loại tốt lành gì, lẽ nào ngươi lại không muốn đuổi theo kiểm tra một chút sao?”

Tạ Ngưng Uyên nhướng mày phản vấn: “Cô nghĩ ta giống loại Phật tu có đại ái đó sao?”

Nàng trầm mặc, quyết định đổi cách khác để thuyết phục hắn.

“Đám người kia, có lẽ liên quan đến Cô Hoàng.”

Chỉ một câu nói, Tạ Ngưng Uyên lập tức thay đổi thái độ. Hắn nheo mắt, cẩn thận quan sát thần sắc của Lục Tang Tửu: “Có ý gì?”

Lục Tang Tửu liền kể lại chuyện xảy ra trong cung điện dưới lòng đất ở bí cảnh cùng vị đại trưởng lão kia. Tạ Ngưng Uyên tuy rằng cũng đi theo sau Lục Tang Tửu, nhưng lúc đó vì gặp phải một trận bão cát nên hắn đã mất phương hướng. Đến khi tìm được Lục Tang Tửu trong cung điện, đó đã là lúc nàng sắp bị hút vào tế đàn, cho nên đoạn chuyện này hắn thật sự không biết.

Sau khi Lục Tang Tửu thuật lại toàn bộ những lời đại trưởng lão đã nói, nàng lên tiếng: “Ta nghi ngờ cái chết của Cô Hoàng nhiều năm trước có liên quan đến lão ta. Ngươi đã muốn tìm Cô Hoàng, chi bằng xem xét kỹ chuyện này, biết đâu sẽ có thu hoạch?”

Dùng bản thân làm mồi nhử, Lục Tang Tửu cũng cảm thấy hơi ngại, nhưng đám người kia cứ chằm chằm nhìn vào nàng, bản thân nàng tạm thời chưa có năng lực đối phó, thế nên có Tạ Ngưng Uyên – kẻ lao động không mất tiền này – thì tội gì mà không dùng?

Tạ Ngưng Uyên trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng hỏi: “Vậy, Tiên Ma đồng tu của cô là do bà ấy dạy sao? Cô…… là đệ tử của bà ấy à?”

Lục Tang Tửu sửng sốt, không hiểu sao Tạ Ngưng Uyên lại kéo câu chuyện trở lại vấn đề này. Nàng lưỡng lự trong giây lát, cuối cùng quyết định nói dối: “Phải.”

Nàng tưởng rằng Tạ Ngưng Uyên chắc chắn sẽ hỏi thêm để kiểm chứng, nào ngờ sau khi nghe xong, hắn chỉ lặng lẽ mỉm cười rồi gật đầu: “Được.”

Lục Tang Tửu hơi không kịp phản ứng: “Được cái gì?”

“Không phải muốn ta giúp một tay truy xét đám người kia sao? Ta đồng ý.”

Lục Tang Tửu lại một lần nữa ngẩn người, càng nhìn không thấu ý đồ của Tạ Ngưng Uyên: “Rốt cuộc tại sao ngươi lại muốn tìm bà ấy?”

Đây không phải lần đầu tiên Lục Tang Tửu hỏi câu này, nhưng trước đây Tạ Ngưng Uyên đều lảng tránh. Lần này, hắn lại đưa ra một câu trả lời hoàn toàn khác.

Hắn nói: “Chuyện này, ta vẫn muốn tận miệng nói với bà ấy…… chứ không phải mượn miệng người ngoài.”

Lục Tang Tửu nhận ra, Tạ Ngưng Uyên đã mặc định nàng có cách liên lạc với Cô Hoàng. Nói như vậy, xét ở góc độ nào đó cũng chẳng sai. Nàng không bác bỏ, chỉ trầm mặc ngầm thừa nhận.

Tạ Ngưng Uyên khẽ cười: “Không sao, hơn một trăm năm ta cũng chờ được, ngày nay cũng không ngại đợi thêm chút nữa.”

Hắn nâng chén về phía nàng: “Yên tâm, ta sẽ không tiết lộ chuyện của cô cho bất kỳ ai…… dùng tính mạng của ta ra thề.”

Lục Tang Tửu hơi kinh ngạc, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy xúc động. Có lẽ…… cũng nên thử đặt chút tin tưởng vào hắn?

Nàng cũng nâng chén rượu lên cụng với hắn: “Được, ta tin lời ngươi nói hôm nay.”

“Hy vọng…… chúng ta mãi mãi không phải là kẻ thù.”

Thời khắc này, trong lòng Lục Tang Tửu đã thầm quyết định, chờ đến ngày nàng có đủ sức tự bảo vệ mình, thân phận của nàng, người đầu tiên nàng nói cho biết sẽ là hắn. Đến lúc đó, dù kết quả có ra sao, nàng cũng sẽ đủ khả năng đối mặt.

Scroll to Top