Chương 167: Càng đẹp mắt, cô nàng càng biết lừa người!
Liêu tự trong lòng thấy khổ, nhưng vẫn phải thật thà nói ra chuyện bồi thường.
“Ngoài số lượng người được vào Kiếm Trủng ra, chuyện cô bị thương, chúng tôi cũng sẽ dành cho sự đền bù thỏa đáng.”
“Thế nhưng bởi vì cô không để y tu kiểm tra, chúng tôi cũng không biết thương thế của cô rốt cuộc ra sao, chỉ có thể ước tính chừng mực, mong Lục tiên tử hiểu cho.”
Lục Tang Tửu đương nhiên hiểu, lúc nàng từ chối để y tu kiểm tra đã nghĩ đến điều này, chắc chắn việc bồi thường sẽ có phần bất lợi cho mình.
Nhưng hiểu là một chuyện, được mất là một chuyện khác. Chuyện này nàng vẫn muốn nhìn thoáng ra, cũng không muốn dây dưa quá nhiều.
Thấy Lục Tang Tửu gật đầu, Liêu tự thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới tiếp tục nói: “Người đứng đầu tông môn chúng tôi đã bàn bạc ra mức bồi thường, tổng cộng mười viên thượng phẩm linh thạch, Lục đạo hữu thấy có hợp lý không?”
Lục Tang Tửu cười một tiếng, cũng không nói hợp hay không, chỉ bảo: “Trương sư huynh, hay là để ta tính giúp huynh một món nợ nhé.”
“Các người cần phải bồi thường cho ta, đâu chỉ đơn giản là chuyện bị thương.”
“Cơ thể bị thương mọi người đều chứng kiến, nôn ra bao nhiêu máu như vậy, hơn nữa còn ảnh hưởng đến quá trình chữa thương sau này của ta.”
“Các người cho ta suất vào Kiếm Trủng không tệ, nhưng các người nghĩ xem, mọi người tranh giành tại Đoạt Kiếm hội nghị chỉ vì một suất vào cửa thôi sao? Đương nhiên không phải, đó còn là cơ hội để rạng danh lập vạn!”
“Thực lực của ta các người đều thấy rồi, vốn dĩ rất có cơ hội tranh đoạt top ba, nhưng bây giờ vì tên tà tu kia mà phải ép ra hết con bài tẩy, còn bị thương, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến những trận đấu sau này.”
“Ví như ta đáng lẽ phải hào quang muôn trượng, nhưng vì chuyện này mà có thể sẽ bại trận, mất đi cơ hội rạng danh lập vạn.”
“Chỉ tính riêng hai chuyện này thôi, các người cho mười viên thượng phẩm linh thạch, tính ra cũng tạm được.”
Liêu tự nghe xong sững sờ, muốn phản bác nhưng trong lòng lại thấy Lục Tang Tửu nói cũng có lý…
Hắn hiện giờ không dám nói bừa, chỉ lau mồ hôi trên trán, ngượng ngùng cười trừ, ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Lục Tang Tửu nhấp một ngụm trà, lúc này mới tiếp tục: “Nhưng ngoài ra, ta vì tin tưởng Kim Ngân Môn nên mới đến dự hội nghị, thế nhưng Kim Ngân Môn lại phụ lòng tin của ta, khiến ta gặp phải kiếp nạn này. Việc này đã gây ra tổn thương cực lớn về mặt tâm linh cho ta.”
“Ta hiện giờ ngủ cứ hay mơ thấy ác mộng, vốn dĩ thân thể ta yếu đuối, chỉ sợ điều này sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng hơn đến cơ thể ta.”
“Về điểm này ta không nói nhiều, các người bồi thường thêm mười viên thượng phẩm linh thạch nữa, không coi là nhiều chứ?”
Liêu tự không dám hó hé, uống một ngụm trà để trấn tĩnh.
Cừ thật, mức bồi thường trực tiếp từ mười viên tăng lên hai mươi viên, mà hình như nàng vẫn muốn tiếp tục…
Quả nhiên, Lục Tang Tửu lại nói: “Ngoài những thứ này ra, ta nghĩ chuyện này nếu truyền đi, danh tiếng của Kim Ngân Môn chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ nhỉ?”
“Tuy nói là xảy ra dưới sự chứng kiến của mọi người, nhưng rốt cuộc những người khác không phải người trong cuộc, sức nặng lời nói cũng không bằng ta.”
“Các người muốn ta nói đỡ, thì phải để ta thấy được sự thành ý của các người, ta mới có thể nói tốt cho các người, đạo lý là vậy, đúng không?”
Liêu tự: “…”
Không thể không nói, ý cuối cùng này của Lục Tang Tửu thực sự đâm trúng tim đen của Kim Ngân Môn.
Họ còn phải tiếp tục tổ chức Đoạt Kiếm hội nghị, tiền vẫn phải tiếp tục kiếm.
Nếu chuyện này ầm ĩ lên, người ta không còn tin tưởng Kim Ngân Môn nữa, sau này họ còn biết kiếm chác ở đâu?
Vốn dĩ họ nghĩ Lục Tang Tửu chỉ là một cô nhóc Trúc Cơ kỳ, dù xuất thân từ đại tông môn nhưng cũng chỉ là đồ đệ không mấy quan trọng của Xích Phong, nghĩ rằng nàng chưa từng trải sự đời.
Cho nên tiềm thức cảm thấy nàng chắc không nghĩ được nhiều như vậy, mười viên thượng phẩm linh thạch là đủ đuổi nàng đi rồi.
Thế nhưng… bây giờ nhìn lại, nàng ngay cả tổn thương tâm linh cũng tính vào, mưu tính còn nhiều hơn họ tưởng!
Liêu tự lại uống một hớp trà cho đỡ sợ, lúc này mới tỉnh táo lại, chốt hạ hỏi: “Lục tiên tử, đã nói đến mức này rồi, vậy chúng ta cũng không cần vòng vo nữa.”
“Về mức bồi thường này, cái giá trong lòng ngài là bao nhiêu?”
Lục Tang Tửu khẽ mỉm cười: “Cứ để ta tiến vào bán kết, đồng thời cho ta thêm một suất để bất kỳ ai cũng có thể tiến vào Kiếm Trủng, cộng thêm 100 viên thượng phẩm linh thạch bồi thường.”
Khoản trước không tính, nhưng 100 viên thượng phẩm linh thạch kia đối với hắn mà nói thực sự là một con số quá lớn.
Lục Tang Tửu thản nhiên nói: “100 viên thượng phẩm linh thạch, đối với Kim Ngân Môn các người mà nói cũng chẳng phải là con số lớn gì cho cam đúng không?”
“Dù sao thì Ngụy trưởng lão của các người giúp ta rèn bùa, vừa mở miệng đã là 300 viên thượng phẩm linh thạch rồi. 100 viên của ta đây còn chưa tới một nửa chỗ đó nữa là.”
Nói thật, nếu không phải vì nguyên nhân cá nhân, không muốn để họ biết chuyện bị nguyền rủa, thì họ đâu chỉ mất có 100 viên thượng phẩm linh thạch đơn giản như vậy.
Dẫu sao nàng cũng là chân truyền đệ tử của Thất Tình Môn, quan hệ giữa Thiên Hạc chân nhân và Đoạn Hành Vân gần đây lại rất tốt.
Chuyện liên quan đến tính mạng của nàng như thế này, nếu Thiên Hạc chân nhân mà đích thân tới cửa, bắt bọn họ đòi một lời giải thích, thì tổn thất của bọn họ đâu chỉ dừng lại ở mấy viên linh thạch.
Thế nhưng Liêu Lập lại không thể nào hiểu nổi, chỉ cảm thấy Lục Tang Tửu có phải bị điên rồi không.
“Vừa rồi còn là 20, sao trong nháy mắt ngươi đã tăng lên 100 rồi?”
Lục Tang Tửu nhướn mày: “Sao nào, Trương sư huynh cho rằng danh tiếng của Kim Ngân Môn các người còn không đáng giá bằng 80 viên thượng phẩm linh thạch sao? Đây đã là mức giá ta nhượng bộ lắm rồi đấy.”
Liêu Lập: “……”
Lúc này, hắn chẳng còn tâm trí nào mà uống trà cho bình tĩnh nữa.
Lau mồ hôi trên trán, Liêu Lập đứng dậy, cố gắng nặn ra một nụ cười với Lục Tang Tửu.
“Việc này không phải ta có thể làm chủ, mời Lục tiên tử chờ một chút, ta quay về trình báo với tông môn rồi sẽ cho cô câu trả lời.”
Lục Tang Tửu nở nụ cười ngây thơ, vô tội, gật đầu vẻ dễ nói chuyện: “Nên như vậy, nhưng đến lúc đó còn phải phiền Trương sư huynh chuyển lời giúp ta.”
“100 viên thượng phẩm linh thạch là giới hạn cuối cùng trong lòng ta, không mặc cả.”
“Nếu như các người thấy không được, vậy ta chỉ còn cách truyền tin cho sư phụ, để ông ấy tới trao đổi với các người thôi.”
Liêu Lập: “……”
Rõ ràng là nụ cười hồn nhiên ngọt ngào thế kia, vậy mà lời nói ra lại là đe dọa trắng trợn!
Hắn ôm lấy ngực mình, lúc này đến cả nụ cười cũng không gượng nổi nữa, vội vàng cáo từ rồi xoay người rời đi.
Lục Tang Tửu lại đột nhiên gọi với theo: “Đúng rồi Trương sư huynh, tiểu cô nương như ta cũng chẳng có chủ kiến gì, lại càng không kiên nhẫn được lâu, mời các ông mau mau quyết định, bằng không ta sợ mình không nhịn nổi mà nói trước với sư phụ mất!”
Liêu Lập: “……”
Ngươi đã dám đòi 100 viên thượng phẩm linh thạch mà còn dám nói mình không có chủ kiến sao? Đúng là gặp quỷ rồi!
Ngày hôm đó, Lục Tang Tửu đã để lại một bóng ma tâm lý không nhỏ trong lòng Liêu Lập.
Cũng khiến hắn thấm thía một đạo lý: Nữ nhân càng xinh đẹp thì càng biết lừa người!
Liêu Lập đi rồi, Lục Tang Tửu gọi một bàn đồ ăn, ngồi thong dong ăn ở lầu một.
Không lâu sau, Lạc Lâm Lang quay trở lại.
Thấy Lục Tang Tửu đang dùng bữa, nàng ngạc nhiên chạy tới: “Tiểu sư muội, thân thể ngươi không sao chứ?”
Lục Tang Tửu cười híp mắt: “Đều ổn cả, ta chẳng phải đã nói là mình không sao rồi mà?”
“Còn sư tỷ thì sao? Kết quả tỷ thí hôm nay thế nào, có thắng không?”
