Vốn dĩ Liễu Khê và Anh Dệt đều không muốn để ý tới Lục Tang Tửu, thế nhưng nghe nàng nói còn có thuốc giải, vẻ mặt cả hai đều có chút dao động.
Một chút lưỡng lự, hai người gần như cùng lúc đó nháy mắt với nhau.
Lục Tang Tửu cười híp mắt: “Vậy thì cho các ngươi trước đi.”
Nàng đút thuốc giải cho Anh Dệt.
Anh Dệt dùng thuốc xong rất nhanh đã thấy trên người có sức lực, nàng vội vàng túm lấy vạt áo Liễu Khê, tiếp đó sợ hãi nhìn về phía Lục Tang Tửu nói: “Chúng tôi… trước đây không quen biết nhau.”
Nàng nói tiếp: “Ta bị bắt tới đây lúc đang bị thương, Liễu cô nương là người tốt, nên mới chăm sóc ta nhiều chút.”
“Như vậy à…” Lục Tang Tửu liếc nhìn Liễu Khê một cái: “Không nhìn ra, tính cách ngươi nóng nảy thế kia mà người cũng không tệ lắm nhỉ.”
Liễu Khê mặt lạnh không thèm để ý tới nàng.
Nàng lại cho Liễu Khê uống một viên thuốc giải: “Ta rất hiếu kỳ, vì một người bèo nước gặp nhau mà ngươi thiếu chút nữa đã mất mạng, rốt cuộc mưu đồ gì?”
Liễu Khê đã có sức lực, hừ lạnh một tiếng nói: “Vì sự kính trọng đối với tính mạng, loại tà tu không có nhân tính như các ngươi thì hiểu sao được.”
Lục Tang Tửu “chậc” một tiếng: “Tính cách ngươi thối như vậy, khó trách bọn họ muốn giết ngươi.”
Liễu Khê hất cằm: “Ta dễ tính thì các ngươi không giết ta sao? Chẳng qua cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.”
“Ngươi sống thêm mấy ngày, biết đâu lại chờ được người đến cứu thì sao?”
Nghe Lục Tang Tửu nói vậy, ánh mắt Liễu Khê đột nhiên ảm đạm, mím môi nói: “…Sẽ không có ai đến cứu ta đâu.”
Chính nàng tùy hứng trốn đi, sư phụ cùng sư huynh căn bản không tìm được nàng.
Cho nên… nếu như chết ở chỗ này, cũng là nàng đáng đời thôi.
Lòng nàng ngũ vị tạp trần, trên mặt cuối cùng cũng có chút buông lỏng, Anh Dệt không nhịn được nắm tay nàng: “Liễu cô nương… chúng ta sẽ không sao đâu.”
Lục Tang Tửu chống cằm nhìn dáng vẻ của hai người họ, cũng không nói thêm gì để kích động họ nữa.
Dù sao nàng cũng không định tiết lộ thân phận của mình cho Liễu Khê. Thứ nhất, lần trước náo loạn không mấy vui vẻ, nàng mà nói ra, biết đâu Liễu Khê còn làm ầm lên không cần nàng cứu.
Thứ hai, nói cho nàng biết cũng chẳng ích gì, vạn nhất nàng hành động sơ suất để lộ chân tướng thì chính nàng cũng gặp phiền phức.
Dù sao hiện tại người đang ở chỗ nàng, tạm thời chưa có nguy hiểm tính mạng, cứ nuôi ở đây đã.
Chờ khi nào nàng dự định rời khỏi nơi này, sẽ đưa hai người họ đi cùng.
Để phòng ngừa hai người lén lút trốn đi gây ra rắc rối khác, Lục Tang Tửu đuổi hai người vào trong lồng tre ở nội viện, lại cho họ mấy hạt Tích Cốc đan.
“Cứ ở đây ngoan ngoãn mà chờ, không được chạy lung tung đấy.”
Nói xong, Lục Tang Tửu không thèm để ý tới họ nữa, tự mình đi dạo quanh sân.
Anh Dệt chờ một lúc, thấy nàng thật sự không đoái hoài gì tới mình nữa, không nhịn được lại càng thêm thấp thỏm: “Ngươi… không phải là muốn đưa chúng tôi đi làm vật thí nghiệm thuốc sao?”
Lục Tang Tửu nhướng mày: “Sao, ngươi còn nóng lòng thế cơ à?”
Anh Dệt mím môi: “Ta chỉ muốn nói, ngươi có thể lấy ta ra để thử thuốc trước được không?”
Liễu Khê lập tức mắng nàng: “Anh Dệt, ta không cần ngươi phải che chở cho ta kiểu này!”
Anh Dệt sợ hãi nhìn Liễu Khê một cái, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Trước đây cũng là Liễu cô nương bảo vệ ta, ta… ta cũng muốn bảo vệ Liễu cô nương một lần.”
Nói đoạn, nàng nhìn về phía Lục Tang Tửu, khẩn thiết cầu xin: “Cầu ngài!”
Lục Tang Tửu không ngờ tới, Anh Dệt nhìn thì nhu nhược nhưng lại có thể vì Liễu Khê mà dám đứng ra như thế.
Hai người họ cùng chung hoạn nạn mà nảy sinh tình cảm, quả thật khiến người ta cảm động.
Lục Tang Tửu lấy ra một viên thuốc, “Được thôi, ta tác thành cho ngươi.”
Liễu Khê lập tức nuốt xuống viên thuốc mà Anh Dệt đưa tới, tức đến phát điên, hai tay nắm chặt tay vịn xe lăn, “Yêu nữ, ngươi có bản lĩnh thì nhắm vào ta này!”
Lục Tang Tửu mỉm cười với nàng, vẻ mặt vô cùng đáng ghét: “Yên tâm, ngươi cũng chạy không thoát đâu, chờ nàng bị độc chết, liền đến phiên ngươi.”
Nói xong, nàng ngáp một cái rồi xoay người trở về phòng ngủ.
Còn việc Liễu Khê và Anh Dệt có vì viên thuốc bổ thân nàng tùy tiện đưa mà thấp thỏm không yên hay không, đó không phải là việc nàng cần quan tâm. Suy cho cùng, nàng vốn dĩ không có ý định lộ diện, nên cũng phải có chút hình dáng của kẻ ác để tránh khiến người ta nghi ngờ.
Qua ngày hôm đó, Kỳ Lân tông tìm kiếm Lục Tang Tửu không được, ngược lại còn tổn hại không ít nhân thủ, cuối cùng bọn họ cũng học khôn, không còn dám tùy tiện phái người vào trong rừng tìm kiếm nữa.
Vị Nhị trưởng lão kia trực tiếp cho người đứng bao quanh nơi trú quân mà gào thét: “Lục Tang Tửu, thời gian của ngươi không còn nhiều đâu, nếu không muốn chết vì trúng chú, khuyên ngươi tốt nhất nên chủ động ra mặt thương lượng với chúng ta!”
“Ngươi cứ tiếp tục như vậy, cho dù có giết thêm vài người của chúng ta cũng chẳng thấm tháp gì. Lời nguyền của ngươi ngoài chúng ta ra không ai có thể giải được, ngươi tốt nhất nên khôn ngoan một chút!”
Lục Tang Tửu nghe vậy thì thầm nghĩ: “……”
Thật đáng buồn cười, ta đang đứng ngay bên cạnh các ngươi, thế mà các ngươi lại không nhận ra.
Bọn họ hiện tại không dám tùy ý ra ngoài, cũng chính là cơ hội cho nàng. Nàng thong dong đi dạo quanh nơi trú quân, có thể nghe lỏm được không ít tin tức hữu dụng từ những cuộc trò chuyện của họ.
Tỷ như tin tức về việc Cảnh Trì Lân đang ép người ở bên nào.
Nghe nói người của Hợp Hoan Tông phái đi điều tra đã đến, bọn họ phải tạm thời ẩn mình, không còn dám tùy tiện bắt người nữa. Thế nhưng đối với chuyện này, bọn họ lại chẳng mấy lo lắng.
“Dù sao cũng chỉ là làm hình thức, đến lúc đó tùy tiện đẩy ra vài kẻ thế mạng là chuyện này sẽ trôi qua.”
“Thế nhưng nghe nói Cố Quyết của Lăng Kiếm tông cũng đang tìm tiểu sư muội của hắn ở quanh đây, nếu không tìm được người, e là hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu?”
“Sợ cái gì? Chẳng qua là mang xác của nữ tu kia ra, rồi đẩy kẻ thế mạng vào, hắn dù không cam tâm cũng chẳng làm được gì. Dù sao đây cũng là địa bàn của Hợp Hoan Tông, đâu phải Lăng Kiếm tông của hắn.”
“Nói cũng phải…… À này, Lan cô nương, cô tới thật đúng lúc, nghe nói Liễu Khê kia bị cô mang về thử độc à?”
Lục Tang Tửu gật đầu: “Chính xác là đang ở chỗ ta.”
Mấy người kia cười ha hả hỏi: “Còn sống được mấy ngày nữa? Chúng ta bên này nên mau chóng đem xác ả ra ngoài thôi.”
Lục Tang Tửu nhất thời thấy đau đầu, cứ ngỡ còn có thể bình chân như vại, không ngờ bọn họ lại thúc giục nàng giết Liễu Khê nhanh như vậy.
Nàng chỉ đành cười lấy lệ: “Cho ta thêm hai ngày nữa, thuốc cũng đã dùng gần hết rồi, các ngươi đừng nóng vội.”
Hai ngày đối với bọn họ không tính là lâu, nên cũng không làm khó nàng nữa: “Được, vậy cô mau chóng làm đi. Cố Quyết kia cũng hơi khó đối phó, để hắn tìm tới tận nơi thì chúng ta lại thêm phiền phức.”
Lục Tang Tửu đáp một tiếng rồi xoay người rời đi.
Trong lòng nàng đang tính toán, làm sao để lặng lẽ thả người mà không liên lụy đến bản thân? Chà, thật là rắc rối.
Nàng còn chưa nghĩ ra đầu mối nào, không ngờ tới buổi tối, Cố Quyết và đồng bọn lại tìm tới trước một bước.
Cũng may Lục Tang Tửu cảnh giác, ban đêm không dám ngủ quá say, nếu không nàng đã chẳng phát hiện ra họ lẻn vào sân nhỏ của mình.
Nhận thấy trong sân xuất hiện mấy luồng hơi thở quen thuộc, Lục Tang Tửu thầm nghĩ không ổn, vội vàng đẩy cửa đi ra ngoài muốn bảo họ mau chóng rời đi.
Kết quả nàng vừa lộ mặt, còn chưa kịp lên tiếng, mũi kiếm của Cố Quyết đã chĩa thẳng vào mặt!
