Chương 299: Thiếu chủ
“Là bằng hữu của ta, bọn họ cũng tới giúp đệ.”
Lục Tang Tửu mỉm cười trấn an Anh Minh, còn giơ tay xoa đầu cậu bé: “Mấy ngày không gặp, trông đệ bây giờ có khí sắc hơn trước nhiều.”
Lần trước Lục Tang Tửu cho Anh Minh một số Ma Nguyên thạch, cậu bổ sung ma khí đã tiêu hao, không còn dáng vẻ mặt mày xanh xao như trước nữa. Trông cậu giờ chẳng khác nào một thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi bình thường, gương mặt hồng hào, hai má còn phúng phính chút nét trẻ con, nhìn vô cùng thanh tú.
Có lẽ vì rời xa Tây Ma Vực lâu như vậy, Lục Tang Tửu là người đầu tiên đối xử tốt với mình, nên Anh Minh tỏ ra đặc biệt tin tưởng nàng. Lúc này bị nàng xoa đầu, hai má cậu khẽ đỏ lên, sự cảnh giác vốn có cũng buông lỏng đi không ít.
“Còn phải cảm ơn tỷ tỷ Tang Tửu nhiều ạ.”
Dù Lục Tang Tửu không dặn dò, nhưng Anh Minh rất thông minh, không hề nhắc tới chuyện Lục Tang Tửu cho mình Ma Nguyên thạch trước mặt những người khác, chỉ lấp lửng nói một câu cảm tạ.
Lục Tang Tửu rất hài lòng với cách xử sự này. Thấy cậu đã bình tĩnh lại, nàng lần lượt giới thiệu từng người trong nhóm cho cậu làm quen.
Mọi người ở đây đều là lần đầu tiên trông thấy ma tu thực thụ nên không tránh khỏi tò mò. Những người khác ít nhiều còn biết che giấu, riêng Lạc Lâm Lang thì chẳng chút kiêng dè, cứ trừng mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới, miệng tấm tắc lấy làm lạ:
“Đây là ma tu sao? Nhìn… hình như cũng chẳng khác chúng ta là mấy nhỉ?”
Anh Minh rất giỏi che giấu khí tức, lúc này toàn thân không lộ ra chút dao động ma khí nào, trông y hệt một phàm nhân bình thường. Lời của Lạc Lâm Lang chỉ là tò mò thuần túy, nhưng lọt vào tai Anh Minh lại thấy hơi chói tai.
Cậu nhịn không được hừ lạnh một tiếng: “Ma tu và tiên tu vốn dĩ chỉ là người phàm chọn hướng tu hành khác nhau, có gì mà khác biệt chứ? Những đệ tử Tiên môn các người chẳng lẽ cứ nghĩ ma tu chúng ta đều là lũ quái dị mặt mũi hung tợn sao?”
Sở dĩ cậu nói vậy là vì mấy ngày nay đã nghe quá nhiều lời lẽ như thế. Cậu không dám lộ diện phản bác, chỉ có thể nuốt giận vào lòng. Nay biết có người bảo kê, cậu mới dám trút bỏ chút tính khí, phản bác lại.
Lạc Lâm Lang bị nói cho quê độ, sờ mũi bảo: “Nhóc con này tính cách ghê gớm thật, chẳng đáng yêu chút nào!”
Tuy nói vậy, nhưng tính cách thẳng thắn của Lạc Lâm Lang, cùng vài câu đối đáp qua lại, vô hình trung cũng kéo gần khoảng cách giữa bọn họ.
Anh Minh không hề có ác cảm với Lạc Lâm Lang, còn Nhan Say… nàng vẫn luôn im lặng, lúc Lục Tang Tửu giới thiệu, nàng chỉ khẽ gật đầu. Dù không nói gì, nhưng Anh Minh cảm nhận rất rõ nàng không thích mình. Không phải vì cá nhân cậu, mà vì cái danh xưng ma tu kia. Anh Minh thầm bĩu môi, xem ra bạn bè của tỷ tỷ Tang Tửu cũng không phải ai cũng yêu mến cậu.
Dường như Anh Minh cảm nhận được sự bài xích của Nhan Say, thì Nhan Say cũng tự nhiên cảm thấy sự phòng bị của cậu. Nhưng chẳng sao cả, như nàng đã nói, nàng không đến để giúp cậu, mà chỉ muốn tìm ra kẻ đứng sau vụ đầu độc các tu sĩ, thế nên thái độ của cậu thế nào cũng chẳng quan trọng.
“Được rồi, trời cũng đã tối, chúng ta vào thành tìm nhà trọ nghỉ ngơi trước đã, đợi đại sư huynh và Phong đạo hữu đến rồi bàn tiếp.”
Anh Minh che giấu khí tức rất giỏi, cũng đỡ cho Lục Tang Tửu phải nghĩ cách, cậu dẫn đầu cả nhóm đi thẳng vào trong thành.
Trên đường đi, Lục Tang Tửu dặn dò Anh Minh một lần nữa: “Có bọn tỷ ở đây, đệ không cần lo lắng về an nguy của mình. Cho nên, trừ khi tỷ bảo đệ có thể dùng ma khí, bằng không tuyệt đối không được lộ tẩy, hiểu chưa?”
Anh Minh ngoan ngoãn gật đầu: “Đệ hiểu rồi, tỷ tỷ Tang Tửu!”
Dáng vẻ ngây ngô này trông khá giống Thẩm Ngọc Chiêu, Lục Tang Tửu thầm nghĩ có lẽ hai người bọn họ sẽ rất hợp ý nhau.
Vừa bước vào thành, Lục Tang Tửu mới nhận ra nội thành lúc này đã khác hẳn vài ngày trước.
Trong phủ Thành chủ náo nhiệt hơn hẳn, lòng người hoang mang, người đi đường thưa thớt, hơn nữa có không ít người của phủ Thành chủ đang đi tuần tra.
Họ không bị trúng cấm chế tinh thần, tự nhiên vẫn còn sống, sau khi qua quan sát thực tế của Hợp Hoan Tông thì liền có thể tiếp tục công việc của mình.
Có lẽ vì đã rút được bài học thất bại, lần này Hợp Hoan Tông quyết tâm đích thân tiếp quản nơi đây. Tân Thành chủ chính là một tu sĩ Nguyên Anh trong tông, đồng thời còn mang theo một đám đệ tử ngoại môn để lấp vào những vị trí trống trong nội thành.
Quan mới đến đốt ba đống lửa, ngày nay công tác quản lý đối lập đã nghiêm khắc hơn nhiều.
Bởi vì chuyện họ cần làm hiện tại không muốn quấy rầy người cấp trên, cho nên Lục Tang Tửu cũng giữ lối sống kín tiếng, tránh việc bị đệ tử trong tông nhận ra.
Đoàn người bình yên đến khách sạn bình dân, lúc này mới xem như tạm thời được thanh tĩnh.
Để đảm bảo an toàn, Lục Tang Tửu muốn Tạ Ngưng Uyên và Anh Minh ở chung một phòng, có chuyện gì cũng dễ bề đối ứng.
Kết quả Tạ Ngưng Uyên còn chưa nói gì, Anh Minh đã lập tức từ chối.
“Ta… ta không muốn ngủ cùng hắn.”
Nói xong, hắn kéo ngay Thẩm Ngọc Chiêu, “Ta ngủ với huynh ấy!”
Hiện tại trong đội ngũ chỉ có hai người nam, không ngủ cùng Tạ Ngưng Uyên thì quả thực không còn lựa chọn nào khác.
Lục Tang Tửu không thể làm gì hơn là nhìn về phía Thẩm Ngọc Chiêu, “Tam sư huynh, xem ra chỉ có thể làm phiền huynh.”
Thẩm Ngọc Chiêu thẹn thùng cười cười, “Không sao, ta sẽ bảo vệ tốt đệ ấy.”
Vào phòng, Anh Minh liền lên tiếng, “Khi ta ngủ, ma khí trong người có thể sẽ mất kiểm soát mà tràn ra. Nếu huynh ngủ cùng ta, nhỡ đâu lại bị thương thì sao, ta ngủ ngoài phòng là được rồi.”
Thẩm Ngọc Chiêu nhất thời lo lắng nói, “Nhưng nếu chúng ta cách quá xa, vạn nhất có nguy hiểm gì…”
“Đang yên đang lành sao lại gặp nguy hiểm được?” Anh Minh dứt khoát cắt ngang, “Cứ quyết định vậy đi, ta ngủ trước đây.”
Thẩm Ngọc Chiêu tính khí nhu hòa, thấy hắn kiên quyết như vậy thì cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành tùy hắn.
Kết quả hắn vừa nằm xuống không bao lâu, không hiểu sao suy nghĩ hỗn loạn, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
“Này, ngươi ngủ chưa?”
Anh Minh thăm dò, thế nhưng Thẩm Ngọc Chiêu không trả lời, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn của hắn.
Thấy vậy, Anh Minh lúc này mới tắt đi hương liệu u ma quỷ, sau đó nhẹ nhàng bước xuống giường, lặng lẽ rời khỏi khách sạn bình dân.
Vừa ra khỏi cửa, hắn liền sử dụng thuật độn thổ, chốc lát sau đã xuất hiện ở một con hẻm nhỏ cách đó khá xa.
“Ra đây đi.”
Hắn vừa dứt lời, trong bóng tối liền xuất hiện một thân ảnh cao lớn.
Người này mặc y phục màu đen, ngay cả trên mặt cũng mang một chiếc mặt nạ đen kịt, hầu như hòa làm một thể với bóng đêm.
Hắn hướng về phía Anh Minh thực hiện một nghi lễ của ma tu, sau đó lên tiếng, “Thiếu chủ, ngài thật sự muốn nhập bọn cùng đám tiên tu kia sao?”
“Tông chủ rất không yên tâm về ngài, hay là sớm cùng thuộc hạ trở về Tây Ma Vực đi.”
Trên gương mặt tràn đầy nét thiếu niên của Anh Minh lúc này lại hiện lên một biểu cảm vô cùng lão luyện, hắn lắc đầu, “Bây giờ vẫn chưa được.”
“Họ đã đồng ý với ta, sẽ giúp ta tra ra những kẻ buôn bán vũ khí ma tu.”
“Đám người kia có chút bản lĩnh, có sự giúp đỡ của họ, nói không chừng sẽ nhanh chóng có kết quả.”
