☀️ 🌙

Chương 344: Ngươi Không Thể Không Thích Nàng Sao?

Lục Tang Tửu không hề bận tâm đến đánh giá của Thương Minh dành cho mình, nàng chỉ hết sức ân cần, ngay khi thấy ly rượu trong tay Thương Minh vừa cạn liền lập tức rót đầy cho hắn.

Ban đầu, Thương Minh chỉ lặng lẽ uống, sau đó không biết là do uống nhiều hay cảm thấy quá buồn bực mà hắn cũng chủ động mở lời với Lục Tang Tửu.

“Trước kia ngươi nói mình có người trong lòng, là ai vậy?”

Nói đoạn, hắn nhấp một ngụm rượu, khóe môi nhếch lên một tia giễu cợt: “Không phải là một trong hai vị sư huynh của ngươi chứ?”

Lục Tang Tửu nắm bắt ý tứ trong lời nói của hắn, tự nhiên cũng muốn “thả con săn sắt, bắt con cá rô”, vì thế nàng không hề từ chối trả lời mà chỉ lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải.”

Thương Minh nhíu mày: “Vậy là người nào? Mà ngươi bị ta bắt đi lâu như vậy cũng chẳng thấy hắn đến cứu, chắc cũng chẳng phải hạng người gì tốt lành.”

Lục Tang Tửu bất mãn nói: “Ai nói chứ? Chàng chỉ là tạm thời có việc bận không phân thân ra được mà thôi… đợi khi giải quyết xong chuyện của mình, nhất định chàng sẽ đến cứu ta.”

Thương Minh nghe vậy càng cười lớn: “Còn đợi giải quyết xong việc của mình rồi mới đến cứu ngươi, ngươi đoán xem mình có sống được đến lúc đó không?”

Sắc mặt Lục Tang Tửu hơi cứng đờ, nhưng theo sau vẫn ra vẻ bướng bỉnh nói: “Dù sao thì chàng cũng sẽ đến!”

Thương Minh cười ha hả: “Đừng tự lừa dối mình nữa, kỳ thực chẳng qua là trong mắt đối phương, ngươi không quan trọng đến thế mà thôi.”

Nói tới đây, dường như hắn chợt nhớ ra điều gì đó, khóe miệng treo lên một tia cười lạnh: “Cũng chỉ có người không quan trọng đến mức đó, hắn mới nỡ bỏ mặc ngươi để đi làm việc khác.”

“Nhưng hắn lại vĩnh viễn không hiểu được, kẻ đang khổ sở chờ đợi hắn sẽ giày vò thế nào, sẽ mất đi lòng tin ra sao…”

Lục Tang Tửu: “……?”

Nàng nghe mà cảm thấy mơ hồ, sao lời này nghe có vẻ không giống đang nói về nàng nhỉ?

Lén quan sát tình trạng của Thương Minh, thấy hắn có vẻ đã hơi say, Lục Tang Tửu bèn lấy hết can đảm dò hỏi: “Sao ngài lại biết rõ ràng như vậy?”

“Chẳng lẽ… ngài cũng từng chờ đợi người mình yêu đến cứu, mà nàng lại mãi không tới?”

Ngay khi câu hỏi này vừa thốt ra, bầu không khí dường như lập tức trở nên yên tĩnh.

Thương Minh trầm mặc, lâu đến mức Lục Tang Tửu tưởng rằng hắn sẽ không trả lời, bỗng nghe giọng hắn thật nhẹ vang lên: “Đúng vậy.”

Lục Tang Tửu sửng sốt, theo sau trong lòng dâng lên một hồi mừng như điên. Chỉ cần hắn chịu trả lời là tốt rồi, xem ra tối nay thực sự có thể dụ được vị “ánh trăng sáng” kia ra mặt!

Nàng kìm nén sự phấn khích trong lòng, ho nhẹ một tiếng: “Không thể nào, ngài lợi hại như vậy, còn cần người khác đến cứu sao? Người đó là ai vậy, chẳng lẽ còn lợi hại hơn cả ngài?”

Thương Minh khẽ nhếch khóe môi, đột nhiên nghiêng đầu nhìn Lục Tang Tửu: “Muốn thăm dò ta sao?”

Lục Tang Tửu nhất thời cứng đờ, vội vàng xua tay: “Đâu có đâu ạ! Ta chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi, ha ha… ngài không muốn trả lời thì thôi.”

Thương Minh nhìn nàng thật sâu, ánh mắt dần trở nên mơ màng, tiếp đó đột nhiên đưa tay ra như muốn vuốt ve gương mặt nàng.

Lục Tang Tửu sợ hãi vội lùi lại né tránh, cười gượng nói: “Ngài uống nhiều quá rồi sao? Ta là Lục Tang Tửu, ngài nhìn cho kỹ vào.”

Ánh mắt Thương Minh nhất thời trở nên tỉnh táo hơn vài phần, hắn thu tay về như không có chuyện gì xảy ra.

“Ta đương nhiên biết ngươi là Lục Tang Tửu.”

“Tính tình ngươi rất giống nàng, chỉ tiếc ngươi mãi mãi cũng không phải là nàng, bởi vì nàng mạnh hơn ngươi nhiều lắm, hơn nữa… nàng đã chết rồi.”

Một người rất cường đại, nhưng lại không chấp nhận hắn, hơn nữa người đó đã chết… sao nghe lại có chút quen tai thế nhỉ?

Lục Tang Tửu chợt nghĩ đến điều gì đó, trên mặt không kìm được vẻ ngỡ ngàng.

Thấy Thương Minh lại rót thêm một ly rượu Thanh Trăng vào miệng, nàng cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Vậy người mà ngài vừa nói, thích uống rượu Thanh Trăng, chẳng lẽ… chẳng lẽ cũng chính là nàng ấy?”

Thế nhưng, dưới ánh mắt mong chờ của nàng, Thương Minh chợt tự giễu cười một tiếng: “……Đúng vậy.”
Hắn nhìn chén rượu trong tay, nhàn nhạt nói: “Thứ nàng ưa thích ta đều không thích, mà thứ ta thích nàng cũng chẳng ưa… Chẳng lẽ ngay từ đầu, kết cục đã định sẵn là nàng sẽ không thích ta sao?”

Lục Tang Tửu: “…”

Nàng nhất thời lộ ra vẻ mặt như bị sét đánh, thực sự không thể nào tin nổi!

Ánh trăng sáng của Thương Minh chính là nàng ư???

Điều này sao có thể chứ! Thương Minh rốt cuộc thích nàng ở điểm nào cơ chứ? Sao nàng lại chẳng hề cảm nhận được chút nào thế này!

Nhớ lại hơn trăm năm trước khi nàng qua đời, Thương Minh cơ bản chưa bao giờ có sắc mặt tốt với nàng. Hai người gặp nhau là lại cãi vã vì bất đồng quan điểm, về sau Thương Minh dứt khoát không ở lại Nguyệt Hạ Cung nữa, phần lớn thời gian đều chinh chiến bốn phương vì Nguyệt Hạ Cung.

Thế này… thế này mà gọi là thích ư???

Lục Tang Tửu vô cùng hoang mang, lần đầu tiên cảm thấy không hiểu nổi ý nghĩa sâu xa của hai chữ “ưa thích”.

Thương Minh uống cạn chén rượu, đang chờ Lục Tang Tửu rót tiếp, thế nhưng đợi mãi vẫn không thấy nàng có phản ứng gì.

Hắn không nhịn được cầm chén rượu gõ mạnh xuống bàn: “Ngẩn ngơ cái gì đó? Rót rượu đi!”

Lục Tang Tửu lúc này mới hoàn hồn, sau đó nhìn Thương Minh với vẻ mặt khó tả…

Tư tưởng nàng rất hỗn loạn, nhưng vẫn nhanh chóng nắm bắt được điểm mâu thuẫn lớn nhất.

Nếu Thương Minh thích nàng, vậy chẳng lẽ kẻ hại chết nàng không phải là hắn sao?

Nhưng nếu không phải là hắn, thì còn ai có thể thần không biết quỷ không hay giở trò sau lưng nàng chứ?

Lục Tang Tửu rót tiếp cho Thương Minh một chén rượu, rồi đánh bạo hỏi thêm lần nữa: “Ngươi nói nàng rất lợi hại, vậy tại sao nàng lại chết? Nàng… chết như thế nào? Ngươi có trả thù cho nàng không?”

Thương Minh khựng lại một chút, như thể chuyện này chạm vào nỗi đau thầm kín nào đó, hắn bỗng chốc rơi vào trầm mặc hồi lâu.

Một lúc sau, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lục Tang Tửu, khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười có phần âm u, đáng sợ: “Muốn biết sao?”

Lục Tang Tửu thấy bộ dạng này của hắn có chút rợn người, nhưng… nàng thật sự rất muốn biết rõ!

Hôm nay hắn cố tình muốn say, nếu bỏ lỡ cơ hội này, e rằng nàng sẽ chẳng bao giờ có dịp để biết được bộ mặt thật của sự việc nữa.

Thế là nàng cắn răng, đánh bạo khẽ gật đầu: “… Muốn biết!”

“Ha… ha ha ha ha ha…”

Thương Minh đột nhiên phá lên cười, nụ cười vô cùng điên cuồng!

Mãi đến khi cười xong, hắn mới đột ngột thu lại vẻ mặt, nhìn chằm chằm vào Lục Tang Tửu, gằn từng chữ: “… Là ta giết nàng.”

Đồng tử Lục Tang Tửu co rút lại. Trước đây suy đoán là một chuyện, nhưng trực tiếp nghe chính miệng hắn thừa nhận lại là một chuyện khác hoàn toàn!

Ngón tay nàng siết chặt, cũng nhìn chằm chằm vào Thương Minh, giọng nói run rẩy:

“… Tại sao? Chẳng phải ngươi nói ngươi thích nàng sao?”

“Đúng vậy, ta thích nàng.” Thương Minh lờ đờ vì say, lại uống thêm một ngụm rượu, khẽ cười.

“Nhưng nàng không thích ta, bất kể ta làm gì, nàng mãi mãi cũng không nhìn thấy nỗ lực của ta, mãi mãi phủ định ta, và cũng mãi mãi… không bao giờ thuộc về ta.”

“Cho nên… ngươi liền giết nàng sao?”

Scroll to Top