Chương 01: Chiếc áo ngủ giá bảy mươi triệu

Hai giờ sáng, tôi giật mình tỉnh giấc vì cổ họng khô khốc như rang.

Sau khi uống xong ly nước, cơn buồn ngủ cũng tan biến hoàn toàn.

Nhìn sang bên cạnh, Minh Triết — người chồng đầu ấp tay gối của tôi vẫn đang say giấc nồng, nhịp thở đều đặn.

Sợ làm anh thức giấc, tôi lặng lẽ cầm điện thoại lên lướt mạng xã hội theo thói quen.

Thế nhưng, một bài đăng vừa đập vào mắt khiến tôi bàng hoàng đến mức đồng tử co thắt.

Trong hình là một cô gái đang diện chiếc sơ mi ngủ bằng lụa màu xám đậm của nam giới.

Cổ áo trễ nải lộ rõ xương quai xanh mềm mại, ánh mắt nhìn thẳng vào gương đầy vẻ ngây thơ nhưng đầy khiêu khích.

Dòng chú thích đính kèm vỏn vẹn: “Nghiện mùi hương của anh ấy mất rồi.”

Tôi chết lặng vì nhận ra chiếc áo đó.

Chính tay tôi đã đến trung tâm thương mại tháng trước, chi gần bảy mươi triệu mua tặng Minh Triết dịp sinh nhật.

Đó là hàng thiết kế cao cấp của Loro Piana.

Cay đắng hơn, cô gái trong ảnh chính là Vy Vy — đứa sinh viên nghèo vượt khó được chồng tôi tài trợ học hành bấy lâu nay.

Cô ta vừa mới bước chân vào nhà tôi tuần trước.

Và góc chụp kia không đâu khác chính là phòng thay đồ ngay trong phòng ngủ master của vợ chồng tôi.

Máu nóng trong người tôi lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.

Tôi run rẩy bấm vào tường nhà cô ta để xem.

Lượt tương tác tuy ít nhưng vài dòng bình luận bên dưới như ngàn mũi dao đâm vào tim tôi.

Một tài khoản hỏi: “Chốt hạ được tổng tài rồi hả bạn iu?”

Cô ta thả nhẹ một icon ngượng ngùng: “Vẫn còn thiếu một bước cuối cùng nữa.”

Người khác trầm trồ: “Đồ ngủ xịn sò thế kia, người yêu cưng bạn đỉnh thật sự.”

Ả ta thản nhiên đáp lại: “Anh ấy trước giờ có bao giờ để mình chịu thiệt thòi đâu.”

Anh ấy?

Tôi cười lạnh một tiếng, dí thẳng màn hình điện thoại vào sát mặt Minh Triết, dùng lực vỗ vỗ vào má anh.

“Minh Triết, anh dậy ngay cho em.”

Anh ngái ngủ mở mắt, vừa nhìn thấy biểu cảm đáng sợ của tôi là lập tức tỉnh táo ngay: “Sao thế vợ yêu?”

“Anh tự nhìn đi.”

Anh nhận lấy điện thoại, chỉ nhìn lướt qua, lông mày liền nhíu chặt lại: “Đây chẳng phải là Vy Vy sao? Sao cô ta lại… Bộ đồ này trông giống áo ngủ của anh thế?”

“Anh nói xem?”

Anh lật người ngồi dậy, xoa xoa thái dương cố gắng nhớ lại: “À đúng rồi! Tuần trước cô ta bảo ký túc xá trường sửa chữa, không có chỗ ở.”

“Chính em mềm lòng nên mới cho cô ta tá túc một đêm. Chắc là chụp vào hôm đó.”

Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn anh: “Thế hóa ra là tại em nuôi ong tay áo, trách nhầm anh chắc?”

“Tất nhiên là không trách em rồi!” Anh lập tức cuống cuồng bày tỏ thái độ.

“Vợ ơi, em là có lòng tốt, là do cô ta tâm cơ không biết điều. Để anh gọi điện hỏi tội cô ta ngay.”

Nói rồi, anh bấm số của Vy Vy và bật loa ngoài.

Chuông reo ba tiếng, đầu dây bên kia đã nhấc máy.

Giọng điệu ả ta ngọt xớt, nũng nịu: “Anh Triết ơi, khuya thế này rồi còn tìm em có việc gì ạ?”

Giọng Minh Triết lúc này lại lạnh như băng: “Vy Vy, bức ảnh em vừa đăng trên mạng là có ý gì?”

Bên kia lập tức im lặng mất hai giây, ngay sau đó là tiếng thút thít đầy tủi thân truyền đến.

“Anh ơi, em chỉ thấy bộ áo ngủ đó mặc thoải mái quá nên mặc thử chụp chơi thôi…”

“Có phải chị dâu nhìn thấy nên không vui rồi không? Em xóa ngay đây, anh đừng giận.”

“Tất cả là tại em không tốt, em trẻ con thiếu hiểu biết quá.”

Nói đến cuối câu, giọng cô ta đã xen lẫn tiếng nức nở nghẹn ngào.

Tôi nghe mà chỉ muốn bật cười thành tiếng.

Cái mánh khóe này đúng là bài mẫu nhập môn của mấy em trà xanh chính hiệu.

Đầu tiên là nhận lỗi, sau đó ra vẻ đáng thương, cuối cùng là khéo léo đổ vạ sang tôi để biến tôi thành kẻ hẹp hòi.

Tiếc là cô ta đã tính sai bét.

Minh Triết căn bản không chừa cho cô ta bất kỳ cơ hội nào để diễn tiếp.

Anh chốt hạ luôn ba điều bằng giọng đanh thép:

“Thứ nhất, cô ấy không phải bạn gái anh, mà là vợ anh.”

“Thứ hai, vợ anh không vui, tức là anh không vui.”

“Thứ ba, cái hành động mặc trộm, chụp trộm rồi đăng lên mạng này của em, nói nhẹ là vô giáo dục, nói nặng là xâm phạm quyền riêng tư.”

“Anh cho em ba phút để xóa sạch. Nếu không, hủy bỏ tài trợ, em tự lo liệu lấy thân đi.”

Đầu dây bên kia rõ ràng sững sờ hoàn toàn, qua mấy giây sau mới lí nhí: “Anh ơi, em thật sự không cố ý mà…”

“Em còn một phút năm mươi giây.”

Minh Triết thẳng tay ngắt cuộc gọi.

Tôi nhìn anh, không nhịn được bật cười: “Anh không thèm hỏi xem tại sao cô ta lại làm thế à?”

“Có gì mà phải hỏi?” Anh kéo tôi vào lòng, ôm chặt.

“Chẳng phải là muốn chọc ngoáy chia rẽ tình cảm vợ chồng mình sao? Ba cái loại trà xanh cấp thấp này, anh gặp nhiều rồi.”

“Vợ cứ yên tâm, trong lòng anh từ trước đến nay chỉ có mình em thôi.”

Tôi tựa đầu vào ngực anh, thầm nghĩ: Thôi được, người đàn ông này, kỹ năng nhận diện và xử lý trà xanh đúng là đỉnh của chóp.


📚 Đã đọc hết bộ truyện này rồi, bạn có thể thích:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top