☀️ 🌙

Chương 10: Trà xanh bị còng tay giải đi ngay tại văn phòng và cái kết cho lũ khóc mướn

Vy Vy bị công an bế đi bằng còng số 8 ngay tại công ty trước sự chứng kiến của toàn thể nhân viên.

Chiều hôm đó, hai viên cảnh sát mặc thường phục đột ngột bước vào văn phòng của tổ chúng tôi.
Họ lướt qua đám đông đang ngơ ngác, đi thẳng đến trước bàn làm việc của em gái trà xanh.

“Cô là Vy Vy đúng không?”

Nhìn thấy huy hiệu cảnh sát, mặt ả ta cắt không còn một giọt máu, run bần bật: “Các… Các anh là ai vậy ạ?”

“Chúng tôi bên cơ quan điều tra. Cô đang bị nghi ngờ dính líu trực tiếp đến vụ án đường dây buôn bán trẻ em.”
“Mời cô đứng dậy đi theo chúng tôi về trụ sở làm việc một chuyến.”

Cả văn phòng rộng lớn bỗng chốc im phăng phắc, không một ai dám ho he nửa lời.

Vy Vy hoảng loạn sụp đổ hoàn toàn, ả đẩy mạnh ghế đứng phắt dậy, gào thét mất kiểm soát:
“Tôi không có! Các anh bắt nhầm người rồi! Là con mụ Khương Niệm vu oan cho tôi! Là chị ta hãm hại nhà tôi!”

Phía cảnh sát không thèm đôi co với kẻ phạm tội, trực tiếp rút còng số 8 ra chốt hạ, khóa chặt hai tay ả lại.

Lúc bị áp giải ra ngoài cửa, Vy Vy phải đi ngang qua chỗ tôi đang ngồi.

Nhìn thấy tôi vẫn thản nhiên ngồi bấm máy tính, mắt ả đỏ ngầu sọc máu, điên cuồng hét lên đầy căm hận:
“Khương Niệm! Giờ thì chị vừa lòng hả dạ chưa? Chị đã dùng tiền và quyền lực để hủy hoại cả gia đình tôi rồi!”

Tôi lười biếng ngước mắt lên nhìn ả, điềm tĩnh buông một câu chí mạng:
“Gia đình cô dột từ nóc, làm chuyện thất đức bị pháp luật trừng trị, là cô tự tay hủy hoại tất cả đấy chứ.”

Ả ta bất lực, nhục nhã khóc lóc thảm thiết khi bị cảnh sát lôi xềnh xệch ra khỏi công ty.

Đợi chiếc xe thùng phóng đi khuất, các đồng nghiệp trong văn phòng mới dám nhìn nhau trân trối.
Mất một lúc lâu sau, cả căn phòng mới bắt đầu bùng nổ những tiếng xì xào, bàn tán to nhỏ.

Lý Manh — ả đồng nghiệp hùa theo khóc mướn hăng nhất hôm qua, giờ đang đứng rụt rè ở góc phòng.
Mặt mũi cô ta tái mét, sắc mặt vô cùng khó coi, không dám ngẩng đầu lên nhìn ai.

Trước kia cô ta từng hùa theo Vy Vy chửi bới, xúc phạm tôi là tiểu tam giật chồng,
bây giờ Vy Vy biến thành tội phạm bị bắt, chắc hẳn cô ta đang lo sốt vó, sợ bị bay màu cái ghế đang ngồi.

Tuy nhiên, tôi cũng chẳng buồn tìm cô ta để tính sổ hay trả đũa làm gì cho bẩn tay.
Không phải vì tôi rộng lượng hay thánh mẫu gì, mà đơn giản là vì không cần thiết.

Hạng tôm tép nhãi nhép, gió chiều nào che chiều nấy như cô ta, không xứng đáng để tôi phải nhọc lòng bận tâm.

Scroll to Top