Ta là hoàng hậu, tên Khương Ninh.
Lý tưởng sống lớn nhất đời ta chính là ăn no chờ chết, an phận làm một con cá muối phơi khô hưởng vinh hoa phú quý.
Nhưng phu quân của ta — hoàng đế Đại Lương Tiêu Tranh — lại là một kẻ cuồng công việc đến mức biến thái. Ngày nào hắn cũng thức dậy từ giờ Dần để vào triều, phê tấu chương đến tận giờ Hợi mới chịu đi ngủ, quanh năm suốt tháng không biết đến hai chữ “nghỉ ngơi”.
Không chỉ tự ngược đãi bản thân, hắn còn kéo cả dàn văn võ bá quan trong triều cùng tăng ca kiệt sức. Duy chỉ có đối với ta, hắn lại dung túng đến mức mặc kệ ta muốn lật tung cái hoàng cung này lên cũng được.
Lúc này đây, tại cung Cảnh Nhân của ta đang náo nhiệt chẳng khác nào cái chợ.
Hiền phi ngồi trước bàn, tay năm tay mười đang khâu vá một chiếc trường bào nam tử — nghe đâu là y phục của tân khoa Trạng nguyên lang.
Thục phi múa bút bên cửa sổ, đang say sưa vẽ tranh. Trên giấy là bức họa thống lĩnh Ngự lâm quân đang trần trụi nửa thân trên, lộ cơ bắp cuồn cuộn luyện võ.
Đức phi thì ngồi cạnh ta cắn hạt dưa, bên tay đặt một phong thư tình vừa ráo mực, người nhận không ai khác chính là vị công tử hào hoa của phú hộ giàu nhất Giang Nam.
Còn ta? Ta ngồi chễm chệ ở ghế chủ vị, nhận trọng trách cao cả: Canh gác cho các nàng cắm sừng hoàng thượng.
“Động tác nhanh nhẹn lên chút đi,” Ta gõ gõ mặt bàn thúc giục, “Còn một canh giờ nữa là Tiêu Tranh hạ triều rồi. Bị hắn bắt quả tang tại trận thì ta cũng chịu chết, không bảo kê nổi các ngươi đâu.”
Hiền phi dùng răng cắn đứt đầu chỉ, cười khì khì:
“Hoàng hậu nương nương cứ lo xa, bệ hạ ngày lo vạn việc, thiên hạ đại sự còn lo chưa xong, làm gì có thời gian rảnh rỗi chạy đến đây quản chúng ta.”
Thục phi nhanh tay cuộn bức tranh lại, phụ họa:
“Đúng đó, bệ hạ e là còn chẳng nhớ cửa lớn hậu cung mở hướng nào nữa là.”
Đùng!
Lời vừa dứt, cánh cửa tội nghiệp của cung Cảnh Nhân đã bị người ta một cước đá văng ra.
Tiêu Tranh hiên ngang trong bộ long bào vàng rực, gương mặt đen như đít nồi đứng lù lù ở cửa. Theo sau hắn là đại thái giám Vương Phúc, hai tay đang ôm một chồng tấu chương cao ngất ngưỡng.
Căn phòng lập tức rơi vào bầu không khí im lặng như tờ, ngột ngạt đến mức một tiếng thở mạnh cũng không dám.
Móng tay Hiền phi run bần bật, cây kim đâm thẳng vào đùi đau viếng người. Cuộn tranh của Thục phi tuột tay lăn lông lốc trên sàn, đập ngay vào chân Tiêu Tranh, mở ra đúng phân cảnh cơ bụng sáu múi của thống lĩnh Ngự lâm quân.
Đen đủi nhất là Đức phi, một luồng gió ác độc từ đâu thổi tới, cuốn bay phong thư tình lả lướt rơi ngay xuống bên giày rồng của hoàng thượng.
Tiêu Tranh mặt không đổi sắc, cúi người nhặt bức thư lên, chậm rãi đọc thành tiếng:
“Chàng ở cuối Trường Giang, thiếp ở đầu Trường Giang, ngày ngày nhớ chàng mà chẳng được gặp chàng…”
Bốp! Đức phi trợn trắng mắt, trực tiếp xỉu ngang tại chỗ.
Ta thầm thở dài một tiếng, từ ghế chủ vị bước xuống, anh dũng dang tay chắn trước mặt hội chị em.
“Bệ hạ, tất cả đều là do thần thiếp đầu têu. Muốn giết muốn chém, cứ nhắm vào một mình ta đây này!”
Tiêu Tranh điềm tĩnh gấp bức thư tình lại, nhét gọn vào ống tay áo. Hắn lướt qua ta như một cơn gió, đi thẳng đến chiếc bàn, cầm chiếc trường bào Hiền phi vừa vá lên săm soi:
“Mũi kim thô thế này, Trạng nguyên mặc vào kiểu gì cũng bị đồng liêu chê cười.”
Hắn lại dùng mũi giày gạt cuộn tranh dưới đất, liếc mắt đánh giá:
“Bên bụng trái của thống lĩnh có một vết sẹo do đỡ đao thay trẫm, nàng vẽ thiếu rồi.”
Cuối cùng, hắn thong thả bước tới trước mặt Đức phi đang nằm ngất dưới sàn, lấy mũi giày đá đá vào chân nàng ta:
“Tháng sau phú hộ Giang Nam vào kinh nạp cống, trẫm đặc cách cho phép nàng về nhà ngoại thăm thân.”
Các vị phi tần vừa nghe xong liền như được cải tử hoàn sinh, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, tung hô vang dội:
“Bệ hạ thánh minh! Hoàng thượng vạn tuế!”
Ta đứng đực ra đó, cằm muốn rớt xuống đất vì ngỡ ngàng.
Tiêu Tranh quay người đi tới trước mặt ta, thò tay bóp mạnh hai má ta đến mức biến dạng:
“Còn nàng, theo trẫm vào trong nội điện.”