Cho đan dược thì cho đan dược, còn cố ý nhấn mạnh một câu. Lục Tang Tửu mười phần nghi ngờ hắn đang cố tình giễu cợt việc nàng cho hắn đan dược cấp một trước đó quá mức keo kiệt.
Thế là dù thực chất nàng không cần đan dược chữa thương, vẫn cứ nhận lấy bỏ vào miệng, nhai như ăn kẹo.
Đoạn, nàng nở nụ cười đầy cảm kích: “Cảm ơn đạo hữu đã tận tình giúp đỡ, đây là lần đầu tiên có người đối xử tốt với ta như vậy đấy… Đừng nói chứ, đan dược cấp ba của ngươi hiệu quả thật tốt, ăn vào cái là người ta không còn đau chút nào nữa rồi!”
Vừa nói, khóe miệng nàng vừa trào ra vệt máu tươi.
Tạ Ngưng Uyên: “…”
Thật… thật sự không xong à?
Lục Tang Tửu cũng không ngờ vừa mới máu chưa kịp lau sạch, vậy mà đã bị vả mặt nhanh thế.
Thế nhưng nàng chẳng thấy lúng túng chút nào, chỉ lau vết máu bên khóe môi: “Phun bớt máu ứ ra, cảm giác thoải mái hơn nhiều!”
Tạ Ngưng Uyên: “…”
Hắn trầm mặc, nghẹn lời không nói được gì.
Lục Tang Tửu diễn xong màn biết ơn, lại mang vẻ ngại ngùng khó xử lên tiếng: “Ngươi đối xử với ta tốt như vậy, nếu ta còn gọi ngươi là đạo hữu thì có vẻ quá lạnh nhạt. Hay là… sau này ta gọi ngươi là Tạ ca ca, ngươi gọi ta là Tửu Tửu nhé?”
Ọe… Nói xong câu này, chính nàng cũng thấy buồn nôn.
Nhưng không còn cách nào khác, hiện tại ở đây chỉ có nàng và Tạ Ngưng Uyên, thế nào cũng phải dỗ dành hắn trước đã, nếu không kẻ này một ngày nào đó nảy sinh tâm địa hiểm độc, đối với nàng mà nói lại là một phiền toái không nhỏ.
Mà muốn dỗ người, thì trước hết phải khiến đối phương cảm thấy mình vô hại. Không gì bằng một cô nàng ngốc nghếch, ngọt ngào, dễ dàng xúc động đến rơi lệ có thể hạ thấp lòng cảnh giác của hắn.
Nhưng tuyệt đối không ngờ tới, Tạ Ngưng Uyên lại chần chừ nói: “Cái này… ta dù sao cũng là một Phật tu, làm vậy có hay không?”
Phật tu???
Lục Tang Tửu kinh ngạc, vẻ mặt ngại ngùng cố tình bày ra cũng cứng đờ lại.
Nàng không tin nhìn Tạ Ngưng Uyên: “Ngươi… ngươi là Phật tu?”
Phật tu trong tu tiên giới có chỗ khác biệt với Phật giáo ở thế gian, những quy tắc họ cần tuân thủ cũng không nhiều.
Ví dụ như đệ tử cửa Phật ở thế gian yêu cầu phải cạo đầu, không được sát sinh, không được gần gũi nữ sắc là điều cơ bản nhất.
Nhưng Phật tu lại không cần cạo đầu, ngay cả nữ giới cũng có thể theo con đường Phật tu; về phần sát sinh, chỉ cần không sát hại vô tội là được.
Chỉ duy nhất điểm không được gần nữ sắc là Phật tu vẫn phải giữ gìn.
Đây là do phương pháp tu hành của Phật tu có hạn chế, có điểm tương tự như những người tu Vô Tình Đạo, không thể để tâm động.
Tuy nhiên, yêu cầu của Phật tu lại nghiêm ngặt hơn, họ không chỉ yêu cầu trong lòng không vướng bận tình cảm cá nhân nhỏ nhặt, mà còn cần phải có đại ái đối với chúng sinh, tu hành lại phải vô vi không vướng mắc.
Cho nên Phật tu ở tu tiên giới tuy số lượng ít, nhưng luôn được người người tôn kính.
Lục Tang Tửu trăm năm trước từng có dịp quen biết với Phật tu, trong ấn tượng của nàng, Phật tu chỉ cần liếc mắt là thấy ngay, trên người họ luôn toát ra khí chất khác biệt với người thường.
Còn Tạ Ngưng Uyên này, dù quả thực mang theo chút khí chất hiền lành, an nhiên, nhưng Lục Tang Tửu lại cảm thấy hắn không giống những Phật tu khác cho lắm…
Rõ ràng là chỗ nào đó có sai lệch mà nàng không nói ra được, nhưng tóm lại là hắn chẳng hề có điểm nào khiến nàng liên tưởng đến Phật tu cả.
Bởi vậy lúc này nàng mới kinh ngạc, thậm chí còn đôi chút không tin.
Tạ Ngưng Uyên thấy nàng nghi hoặc, không nhịn được phản vấn: “Sao nào, không giống sao?”
Nói xong, môi hắn khẽ mấp máy, niệm vài câu chú ngữ, giơ một tay lên, tức thì tỏa ra ánh sáng công đức chói mắt…
Công đức là thứ ai cũng có thể đạt được, thế nhưng có thể cụ thể hóa công đức thành ánh sáng công đức, đó đích xác là bản lĩnh chỉ Phật tu mới có.
Nguyên cớ, nàng vừa rồi là đang thả thính một vị Phật tu sao? Việc này chẳng khác nào nháy mắt với người mù, thật là vô nghĩa!
Lúng túng đến mức muốn dùng ngón chân đào đất, Lục Tang Tửu vội vàng chuyển chủ đề: “…… Cảm ơn đạo hữu, người xem chỗ này liệu có nguy hiểm gì không?”
Nếu là Phật tu, thì coi như đã được đóng dấu “người tốt” từ phía bên kia rồi. Phật tu dù có sát sinh cũng không bao giờ sát sinh vô cớ, chỉ cần nàng không chủ động tìm chết thì coi như là an toàn. Cho dù có xảy ra chút bất trắc nhỏ, nhưng kết quả vẫn làm người ta yên lòng.
Tạ Ngưng Uyên khẽ mỉm cười, dường như cũng nhận ra nàng cố tình chuyển đề tài một cách gượng ép. Nhưng may thay, hắn không làm khó nàng mà chỉ nhìn quanh bốn phía, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở chiếc bồ đoàn cũ kỹ cách đó không xa.
Nhìn chiếc bồ đoàn ấy, ý cười bên môi hắn nhạt dần, ánh mắt trở nên sâu thẳm, hồi lâu sau mới khẽ thở dài: “Xem ra, đây chính là nơi nàng từng tu luyện…… chắc sẽ không còn nguy hiểm gì nữa đâu.”
Lục Tang Tửu không chú ý tới, khi hắn nói câu này, ngữ khí hoàn toàn không giống đang nhắc đến một người lạ mặt không quen biết. Nàng thấy Tạ Ngưng Uyên đi về phía chiếc bồ đoàn, liền vội vàng nhấc chân theo sau.
Cách chiếc bồ đoàn không xa là một giá để đồ bằng trúc, trên kệ chỉ lác đác bày vài món đồ. Đã lâu lắm rồi, chính Lục Tang Tửu cũng không nhớ rõ có những thứ gì, nhưng nàng hoàn toàn nhớ được Chi Vô Dao đã lấy được gì ở đây, đó chính là thứ hữu dụng nhất với nàng.
Tầm mắt Lục Tang Tửu ngay lập tức khóa chặt vào chiếc hộp lưu ly trên giá. Nàng có chút gấp gáp, bước chân nhanh hơn, vừa định đưa tay lấy thì sau cánh cửa đá chợt vang lên những tiếng ầm ầm.
Lòng nàng thắt lại, biết ngay là nhóm người Chi Vô Dao đã tỉnh lại, vì vậy không kịp nhìn thêm lần nào nữa mà vội vàng vươn tay chộp lấy hộp lưu ly.
Thế nhưng thiên đạo này quả thực bất công đến mức thiên vị tận cùng, mắt thấy Lục Tang Tửu sắp lấy được đồ, Tạ Ngưng Uyên bên cạnh đột nhiên kéo nàng về phía mình: “Cẩn thận!”
Nàng bị kéo rời khỏi chỗ cũ, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thấy một lưỡi phi kiếm quen thuộc đâm xuyên qua vị trí nàng vừa đứng, cắm phập vào vách đá.
Cảm giác kinh hoàng khi suýt gặp tử thần khiến Lục Tang Tửu chẳng màng giữ hình tượng nữa, nàng giận dữ quay lại: “Tần Vũ, ngươi bị điên à……”
Chưa kịp mắng xong đã nghe Chi Vô Dao kêu lên: “Không xong rồi, sư huynh vừa từ Tự Vấn Lương Tâm Trận bước ra, lại bị ma khí sót lại nơi này ảnh hưởng, thần trí đang hỗn loạn!”
Lục Tang Tửu: “……”
Ma khí sót lại? Bọn họ tiến vào trước, sao lại không cảm nhận được gì? Hơn nữa sao thần trí mơ hồ mà lại cứ nhắm vào mỗi mình nàng để tấn công?
Chó chết, thiên đạo ơi, ngươi có bất công cũng đừng lộ liễu đến thế chứ?!
Nhìn chiếc hộp lưu ly ngay trong tầm tay, Lục Tang Tửu ngứa răng, không cam tâm định đưa tay lấy lần nữa. Nhưng lần này, nàng còn chưa kịp hành động thì đòn tấn công tiếp theo của Tần Vũ đã ập tới, buộc nàng phải lùi lại phía sau.
Tạ Ngưng Uyên đứng một bên không hề ra tay giúp đỡ, chỉ trầm ngâm nhìn chiếc hộp lưu ly trên giá……
Lúc này, Lệ Thiên Nhận cũng đã tỉnh táo hơn, thấy Tần Vũ tấn công Lục Tang Tửu liền vội vã ra chiêu ngăn cản: “Thằng khốn…… ngươi bị hồ đồ cũng không được đánh tiểu sư muội của ta!”
Hắn vừa ra tay, Tần Vũ lại chỉ mải mê tấn công Lục Tang Tửu, không kịp chống đỡ đòn đánh của hắn. Thế nhưng vào thời khắc mấu chốt, Chi Vô Dao lại ra tay ngăn cản Lệ Thiên Nhận, che chắn phía trước Tần Vũ: “Ngươi không được làm tổn thương sư huynh của ta!”
