Chương 58: Khám phá ảo cảnh
Người của Huyền Thiên Đạo chạy rất nhanh, những kẻ khác không đuổi kịp. Hai lão già Hợp Thể kỳ kia đang định bỏ chạy thì bị Lục Tang Tửu dùng ngàn sợi rượu quấn lấy ngăn lại.
Sau đó, nàng tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình kể từ khi bắt đầu trận chiến đến nay.
“Cửu U… Nhiên Linh Quyết!”
Trong nháy mắt, sức mạnh tựa như bước ra từ địa ngục Cửu U bao trùm lấy hai tu sĩ Hợp Thể kỳ.
Bọn họ thậm chí không kịp hét lên một tiếng, chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc bị sức mạnh của Cửu U cắn nuốt, cơ thể như đang bốc cháy, đau đớn vô cùng tận!
Huyền Thiên Đạo không ngờ rằng vào lúc này Lục Tang Tửu còn dám tấn công. Chẳng lẽ nàng không sợ lôi kiếp của mình trở nên mạnh mẽ hơn sao?
Thật là một kẻ điên!
Hắn không lo lắng cho Lục Tang Tửu, nhưng Ngự Thú Tông của hắn không thể mất đi hai vị Hợp Thể kỳ trong một hơi thở. Nếu không, ngày sau hắn phi thăng rồi, Ngự Thú Tông thiếu vắng cường giả, sợ là chẳng mấy chốc sẽ suy tàn.
Bị dồn vào thế bí, Huyền Thiên Đạo đành phải liều lĩnh xông tới, hắn muốn cứu hai người kia ra!
Thế nhưng, Lục Tang Tửu chính là đang chờ hắn tới.
Nàng khẽ nhếch môi, nở một nụ cười gần như điên cuồng, sau đó bỏ lại lão già kia, dùng một chưởng đánh tên còn lại về phía Huyền Thiên Đạo.
Huyền Thiên Đạo sửng sốt, muốn tránh né đã không kịp. Người bị Lục Tang Tửu đánh một chưởng kia trên người vốn đã nhiễm phải một chút khí kiếp lôi, nay lại nhanh chóng lao về phía Huyền Thiên Đạo, lập tức dẫn dụ thiên kiếp trên người hắn bùng phát lần nữa!
“Không xong, không áp chế nổi rồi!”
Sắc mặt Huyền Thiên Đạo đại biến, hắn chỉ kịp xóa tan khí Cửu U trên người tu sĩ Hợp Thể kỳ kia rồi vội vã bỏ chạy!
Nhìn Huyền Thiên Đạo chạy trốn, trên bầu trời, lôi kiếp đang dần dần ngưng tụ. Lục Tang Tửu nhếch môi cười lạnh.
Nàng quay sang nhìn lão già kia, ánh mắt sắc lạnh, không chút do dự tung ra đòn chí mạng!
Lão già thậm chí không kịp kêu thảm, cơ thể trong nháy mắt tan biến, không còn lấy một tia hy vọng sống sót.
Nàng đã nói rồi, hôm nay nàng muốn giết hắn… thì hắn nhất định phải chết!
Xử lý xong xuôi, Lục Tang Tửu lạnh lùng nhìn thoáng qua Ngự Thú Tông phía dưới. Nàng không diệt sạch tận gốc, mà tranh thủ lúc lôi kiếp vẫn chưa hạ xuống hoàn toàn, xoay người xé rách hư không rời đi.
Tìm một nơi hoang vắng không bóng người, ngay khi đạo lôi kiếp đầu tiên giáng xuống, Lục Tang Tửu cảm thấy cả người đau đớn tột cùng.
Đạo này nối tiếp đạo kia… cơ thể Lục Tang Tửu cháy sém, nàng gần như cảm thấy mình sắp không chịu đựng nổi nữa.
Nhưng đồng thời trong lôi kiếp này, nàng lại nảy sinh một số suy nghĩ kỳ quái giống như lúc trước.
Ví dụ như… nàng hình như từng có kinh nghiệm độ kiếp thất bại?
Ý nghĩ đó theo từng đợt lôi kiếp càng lúc càng mạnh mẽ trong đầu nàng. Hơn nữa, nàng luôn cảm giác mình không thể chết ở đây. Hình như… nàng vẫn còn một chuyện quan trọng chưa làm, hình như vẫn còn người đang đợi nàng bảo vệ.
Theo đó, gương mặt của Bạch Sênh hiện lên trong tâm trí, những chuyện xảy ra gần đây lần lượt hiện về.
Mãi cho đến đạo lôi kiếp cuối cùng hạ xuống… Lục Tang Tửu không chết.
Nàng trọng thương nằm trên mặt đất, nhưng đầu óc lại trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Nàng nghĩ, trong những nỗi đau chồng chất ấy, trong những khoảnh khắc gần như tê liệt, cuối cùng nàng cũng nhận ra chỗ không ổn.
Chuyện này, hình như nàng đã sớm trải qua… Đúng rồi, nàng vốn không phải Ma tu Cô Hoàng, mà là một đệ tử Trúc Cơ nhỏ bé của Thất Tình Tông, Lục Tang Tửu!
Nàng gặp phải một con rắn ngu ngốc tự bạo trong Thanh Vũ bí cảnh, sau đó… sau đó nàng liền trở về mấy trăm năm trước?
Xuyên việt thời không là chuyện không thể nào xảy ra, dù có xảy ra thì nàng cũng sẽ không mất trí nhớ, nguyên nhân là vì… nơi này là ảo cảnh!
Nàng chợt nhớ tới, có một loài Giao tộc trời sinh đã có thiên bẩm ảo thuật, khi nội đan của chúng nổ tung sẽ lôi kéo tất cả những người xung quanh vào trong ảo cảnh.
Loại ảo cảnh này được gọi là Mê Khư, không tự nhiên xuất hiện mà nhắm thẳng vào khúc mắc trong lòng tu sĩ. Nó sẽ khiến những ký ức đau khổ nhất của tu sĩ tái hiện lại nhiều lần, làm cho người đó đắm chìm trong đau khổ, vĩnh viễn không tỉnh lại được, thậm chí sinh ra tâm ma; dù có tỉnh lại cũng sẽ bị tâm ma bám riết không buông.
Nghĩ như thế cũng có lý, Mê Khư bình thường đối với tu sĩ mà nói vốn nguy hiểm đáng sợ, nhưng tại đây, do sức mạnh của Giao tộc kia hơi yếu nên có lẽ đã ôn hòa hơn đôi chút.
Nghĩ tới đây, Lục Tang Tửu nhắm mắt lại.
Nàng vốn sống phóng khoáng tự tại, nếu nói có khúc mắc gì khó gỡ, đại khái cũng chỉ là đoạn ký ức kia thôi…
Đau khổ thì đúng là đau khổ, nhưng chung quy vẫn chưa tới mức hình thành tâm ma. Hơn nữa, trong lòng nàng luôn nhớ phải cứu sư phụ cùng đại sư huynh, lại có lôi kiếp đánh thức đoạn ký ức đó, lúc này mới cuối cùng tỉnh lại trong Mê Khư.
Chỉ cần thoát khỏi Mê Khư, rất nhanh nàng sẽ tỉnh lại.
Tâm tình Lục Tang Tửu dần bình tĩnh, sau đó mở mắt ra… Nàng sững sờ.
Mê Khư vẫn chưa tiêu tan? Nàng vẫn còn ở trong này!
Cùng lúc đó, dưới chân vách núi ở Thanh Vũ bí cảnh.
Cố Quyết, Liễu Khê, Cảnh Lâm cùng với Hồ Liệt đều đã lục tục tỉnh lại.
Tuổi bọn họ còn nhỏ, trải nghiệm cũng chưa nhiều. Những khúc mắc trong lòng đều là chuyện nhỏ nhặt, không gây ra quá nhiều đau khổ, vì thế rất nhanh đã lấy lại tỉnh táo.
Lúc này, cả bốn người đều đã dùng qua đan dược, vết thương trên người không còn đáng ngại, liền vây quanh Lục Tang Tửu và Tạ Ngưng Uyên.
Lục Tang Tửu và Tạ Ngưng Uyên vẫn duy trì tư thế vào khoảnh khắc cự mãng tự bạo. Lục Tang Tửu ngồi đó, còn Tạ Ngưng Uyên thì quỳ một chân trên đất, lấy thân thể của mình che chở cho nàng. Bởi vì áp sát quá gần, trán của hai người khẽ chạm vào nhau, nhìn qua… có chút ám muội.
Liễu Khê lên tiếng: “Đại sư huynh, vị đạo hữu này là người nào vậy? Huynh ấy có phải thích Lục Tang Tửu không?”
Cũng khó trách nàng lại thắc mắc như vậy, dù sao Tạ Ngưng Uyên cũng vì cứu Lục Tang Tửu mà nhảy vực, lúc yêu thú tự bạo lại dùng thân thể che chở cho nàng, bất luận nhìn thế nào cũng không đơn giản.
Cố Quyết chần chờ một chút rồi nói: “Trước đó lúc đang tránh né thú triều, trong lúc vội vàng vị đạo hữu này chỉ nói mình họ Tạ, là một Phật tu, ngoài ra thì không biết gì thêm.”
“Thế nhưng nếu là Phật tu, vậy hẳn là sẽ không nảy sinh tình cảm với nữ tử.”
Liễu Khê ngạc nhiên: “Lại là Phật tu sao?”
Trước đó nàng không hề thấy hắn sử dụng chiêu thức Phật tu nào, nhìn công pháp cũng không đoán ra thuộc tông môn nào. Nhưng nếu quả thực là Phật tu, vậy chắc chắn không phải là thích Lục Tang Tửu. Vậy tại sao hắn lại đối xử với Lục Tang Tửu đặc biệt như thế? Thật là kỳ lạ.
Hồ Liệt đối với chuyện này không có hứng thú, chỉ lo lắng nhìn sang: “Sao hai người bọn họ vẫn chưa tỉnh lại? Nhìn dáng vẻ này của bọn họ không được tự nhiên cho lắm, hay là trước tiên tách bọn họ ra?”
Cố Quyết ngăn cản: “Không được, ảo cảnh này chắc là do nội đan Giao tộc biến thành Mê Khư, sơ suất một chút là sẽ sinh ra tâm ma, chúng ta không nên tùy tiện can thiệp từ bên ngoài.”
“Tuy nhiên…” Trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ nghi hoặc, “Sức mạnh giao lực của cự mãng này không đủ, ảo cảnh Mê Khư cũng rất dễ phá giải, tại sao bọn họ lại lâu tỉnh như vậy?”
