Tôi vốn là một sát thủ chuyên nghiệp, nhưng lại lỡ sa vào lưới tình với chính mục tiêu của mình. Để bảo vệ Giang Thần, tôi chấp nhận bị tổ chức phế đi gân chân, ném thẳng vào hang vạn rắn độc. Dù may mắn giữ được mạng tàn, song dung mạo của tôi đã hoàn toàn biến dạng. Đối diện với thân xác quái dị của tôi, Giang Thần chẳng hề ghét bỏ, thậm chí còn vượt qua áp lực gia tộc để đường hoàng rước tôi vào cửa. Thiên hạ ca tụng hắn si tình, vì một kẻ xấu xí mà đối đầu với dòng tộc, biến tôi thành phu nhân hào môn quyền quý nhất vùng Giang Hải. Lúc ấy, tôi dại khờ cảm động đến rơi nước mắt.
Cho tới ngày cô thư ký của hắn mang xấp ảnh giường chiếu dày đặc đến tìm tôi.
“Tôi đang mang thai con của anh Thần. Anh ấy ngại ra mặt nên bảo tôi đến báo cho cô.”
“Đồ quỷ xấu xí, khôn hồn thì nhường chỗ đi!”
Nhìn đôi mắt cô ta có vài phần tương đồng với dung nhan ngày xưa của mình, tôi chết lặng. Giang Thần, anh gan thật, dám để ả đàn bà này tới tận đây chọc giận tôi… Húp canh sâm tôi nấu suốt bốn năm trời, anh quên mất xuất thân của tôi, rồi thật sự coi tôi là một mụ nội trợ hiền lành sao?
……
“Cô đối xử với tôi như vậy, A Thần sẽ không tha cho cô đâu!”
“Mau thả tôi ra! Nếu tôi và đứa con trong bụng có mệnh hệ gì, A Thần nhất định sẽ tống cổ cô ra khỏi nhà!”
Phương Nhã bị xích sắt trói chặt, ôm lấy vầng trán đang rỉ máu xối xả, điên cuồng chửi rủa tôi.
Tôi nhìn bộ dạng điên loạn của cô ta, bật cười lạnh lẽo: “Xem ra ban nãy ra tay vẫn còn hơi nhẹ, nên Phương tiểu thư mới có sức để sủa bậy ngông cuồng ở đây.”
Nói xong, cô ta lại giễu cợt tôi: “Lâm Nghiên! Cô có gì mà đắc ý?”
“Chẳng phải chỉ vì cứu mạng A Thần, dùng đạo đức trói buộc nên A Thần mới phải cưới cô sao?”
“A Thần căn bản không hề yêu cô! Anh ấy nói mỗi lần lên giường với cô đều phải tắt đèn, nếu không sẽ bị cái khuôn mặt buồn nôn của cô làm cho mất hết hứng thú!”
“Bây giờ cô đối với anh ấy chỉ là một gánh nặng vô dụng! Mỗi giây mỗi phút ở bên cô đều là sự trừng phạt đối với anh ấy!”
Nghe xong, tim tôi chợt lỡ một nhịp, sững sờ chôn chân tại chỗ.
Trợ lý bên cạnh đã lao lên bóp chặt cổ Phương Nhã, trợn trừng mắt chửi mắng: “Câm miệng! Cô tính là cái thá gì!”
“Cũng chỉ là một món đồ chơi của sếp Giang mà thôi! Vậy mà cũng dám ở đây nói hươu nói vượn!”
“Cô có tin phu nhân nhà tôi bây giờ bóp chết cô không!”
“Khoan đã——”
Tôi bình tĩnh bước lên, ấn tay trợ lý xuống.
“Để lại cho cô ta một hơi thở, cho cô ta biết thế nào mới là sự trừng phạt thực sự…”
Mặt Phương Nhã lập tức tái xanh: “Cô… sao cô lại độc ác như vậy?! Cô quả thực là một kẻ điên!”
“Độc ác? Phương tiểu thư, trước khi đến đây, A Thần của cô không nói cho cô biết, trước kia tôi làm nghề gì sao?”
“Cứ từ từ mà tận hưởng đi.”
Dứt lời, Phương Nhã mất sạch huyết sắc trên mặt, ngã bệt xuống đất.
Sau khi rời khỏi tầng hầm, trợ lý lái xe đưa tôi về biệt thự. Suốt chặng đường không ai nói một lời. Gió đêm rít gào làm nhói buốt nơi đầu quả tim tôi.
Xấu đến mất hết hứng thú… gánh nặng… trừng phạt…
Những từ này như hóa thành một bàn tay vô hình khổng lồ đang siết chặt lấy trái tim tôi, giày vò lặp đi lặp lại, đau đến ứa máu.
Sống dở chết dở trở về nhà, vừa đẩy cửa ra liền thấy Giang Thần đang tựa lưng vào sô pha, tay phải day day thái dương, thần sắc sầu não. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, hắn lập tức thu lại bóng đen trên mặt, dường như hoàn toàn không hay biết chuyện Phương Nhã mất tích sau khi tìm tôi, hắn mỉm cười bước đến trước mặt tôi.
Giọng điệu dịu dàng cất lên: “Nghiên Nghiên, em đi đâu vậy? Sao muộn thế này mới về?”
Vừa nói, hắn vừa nắm lấy tay tôi bao trọn trong lòng bàn tay, tỉ mỉ xoa nắn. Ngay sau đó liền nhíu mày: “Sao tay lại lạnh thế này? Chỗ nào không khỏe sao?”