Lâm Kiến Quốc đứng bên cạnh nghe vậy thì khẽ liếc nhìn Trương Mạn Lệ một cái đầy ẩn ý. Khóe môi của cặp đôi gian phu dâm phụ này đều không giấu nổi sự đắc thắng.
Hai kẻ đó chắc chắn đang đinh ninh rằng mưu đồ độc ác này đã vạn vô nhất thất. Chúng chỉ chờ bữa tiệc tối mai kết thúc, linh hồn Trương Mạn Lệ sẽ tráo đổi thành công sang thân xác mẹ tôi, hiên ngang cướp đoạt khối tài sản khổng lồ và thay thế cuộc đời của bà.
Bố tôi lúc này còn vờ vịt làm người cha hiền từ, bước qua vỗ vai tôi đầy chiều chuộng:
“Niên Niên này, đợt kiểm tra tháng này con tiến bộ rõ rệt đấy. Thích phần thưởng gì cứ nói, bố mua cho.”
Dáng vẻ hân hoan đó của ông ta giống như thể tiền bạc của nhà họ cố đã hoàn toàn nằm gọn trong túi mình vậy.
Tôi ngước mắt lên, nén một nụ cười giễu cợt:
“Con cảm ơn bố. Nhưng thứ con thực sự muốn, bố đã sớm trao tay cho con từ lâu rồi.”
Lâm Kiến Quốc hoàn toàn không mảy may nghi ngờ, cũng chẳng hiểu được ẩn ý thâm sâu trong câu nói ấy, ông ta hí hửng quay người đi gọt hoa quả.
Ngồi chơi được một lúc, Trương Mạn Lệ đứng dậy xin phép ra về. Trước khi rời đi, mụ ta còn cố tình ngoái lại dặn dò đầy ẩn ý:
“Đêm tiệc từ thiện ngày mai, tớ nhất định sẽ có mặt thật sớm. Tớ còn chuẩn bị riêng cho cậu một món quà vô cùng bất ngờ đấy!”
Mẹ tôi giữ nụ cười xã giao tiễn mụ ta ra tận cửa. Khoảnh khắc cánh cửa vừa khép lại, nét dịu hiền trên gương mặt bà lập tức tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lùng thấu xương.
“Quà cáp lớn lao gì chứ, rõ ràng là mụ ta đang nóng lòng muốn cướp đoạt cuộc sống của mẹ mà thôi.”
Tôi tựa người vào khung cửa, lười biếng rút điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Chu Tử Hào, chính thức mời cậu ta đến tham dự đêm tiệc từ thiện ngày mai.
Chu Tử Hào lập tức nhắn lại bằng một loạt dấu chấm cảm kèm theo những icon nhảy múa đầy phấn khích:
“Tri Niên! Cứ đợi tôi lột xác thành đại mỹ nhân đi, tôi hứa sẽ làm tri kỷ bám lấy cậu cả đời luôn!”
Tôi cất điện thoại vào túi, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh tanh.
Vở kịch lớn mà mẹ con tôi dày công dàn dựng sắp sửa mở màn rồi.
Tôi đã có thể mường tượng ra viễn cảnh lát nữa sẽ đặc sắc, hỗn loạn đến nhường nào.
3
Buổi đại tiệc từ thiện được tổ chức vô cùng long trọng tại sảnh tiệc hoàng gia của khách sạn bảy sao sang trọng bậc nhất trung tâm thành phố.
Mẹ tôi diện một chiếc đầm đuôi cá cúp ngực đặt may riêng màu đỏ rượu vang quyền lực. Trên cổ bà là sợi dây chuyền kim cương giả tinh xảo đến từng chi tiết, lấp lánh như thật. Bà quý phái khoác tay bố tôi chậm rãi tiến vào lễ đường, ngay lập tức chiếm trọn mọi ánh nhìn, khiến toàn bộ khách mời phải trầm trồ, choáng ngợp.
Hàng loạt tiếng tán dương, nịnh nọt của giới thượng lưu không ngớt vang lên quanh hai người. Lâm Kiến Quốc cười đến mức cơ mặt giãn ra, trong mắt hiện rõ vẻ đắc ý của một kẻ sắp sửa thâu tóm được vương quốc, nhìn mẹ tôi như một món hàng đã nằm chắc trong lòng bàn tay.
Giữa đám đông xa hoa ấy, tôi liếc mắt một cái đã nhận ra Trương Mạn Lệ đang thướt tha rảo bước tới.
Ả ta cố tình chọn một bộ đầm dạ hội dài có tông màu đỏ y hệt mẹ tôi, mái tóc xoăn sóng bồng bềnh cùng lối trang điểm đậm đà, sắc sảo, nhìn qua còn lồng lộn, nổi bật hơn cả nữ chủ nhân của bữa tiệc.
Ngay giây phút nhìn thấy Lâm Kiến Quốc, hai kẻ đó nhanh chóng liếc mắt đưa tình với nhau. Sự ngạo mạn và đắc chí hiện rõ mồn một trên mặt bọn họ.
Trương Mạn Lệ có nằm mơ cũng đang mòn mỏi chờ đợi khoảnh khắc vài tiếng nữa thôi, mụ ta sẽ được hoán xác vào cơ thể mẹ tôi, ngồi chễm chệ trên đỉnh cao vinh hoa phú quý và nhận lấy sự sùng bái của mọi người.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi tôi rung lên bần bật. Là tin nhắn từ Chu Tử Hào:
“Tri Niên ơi, tôi đến trước cửa khách sạn rồi!”
Tôi lẳng lặng rời khỏi sảnh tiệc náo nhiệt, vừa bước ra sảnh lớn đã thấy Chu Tử Hào đang đứng bồn chồn ở cửa ra vào.
Hôm nay cậu ta mặc một bộ váy xếp ly dáng học sinh màu xanh thẫm, chân mang tất trắng phối cùng giày da nhỏ. Mái tóc được tạo kiểu vô cùng tỉ mỉ, và thứ nổi bật nhất chính là sợi dây chuyền kim cương thật đang tỏa ra những ánh hào quang chói mắt trên cổ cậu ta.
“Tri Niên, tim tôi đang đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài ấy. Liệu có thực sự linh nghiệm không cậu?”
Cậu ta cong ngón tay điệu đà, căng thẳng đến mức tông giọng cũng run rẩy theo.
Tôi tiến lên vỗ vỗ vai trấn an cậu ta:
“Cứ tự tin lên, đừng hoang mang. Lát nữa nếu có cảm thấy đầu óc choáng váng hay xây xẩm mặt mày thì cứ bám chặt lấy người tôi, giữ vững trọng tâm đừng để bản thân bị ngã khuỵu xuống là được.”