☀️ 🌙

Chương 07: Trà xanh đổi chiến thuật khóc nghèo kể khổ và cú chặn họng của tổng tài

Sau vụ bóc phốt chấn động ở phòng trà, cuộc sống của Vy Vy ở công ty chẳng còn dễ chịu nữa.

Không phải vì những lời tôi nói có sức sát thương quá lớn,
mà là vì đám đồng nghiệp hóng hớt đã phát hiện ra cái gọi là “chống lưng khủng” của cô ta hoàn toàn là bánh vẽ.

Ả ta không phải con gái sếp lớn, cũng chẳng phải họ hàng hang hốc của giám đốc nào cả.
Bản chất chỉ là một con bé sinh viên nghèo sống dựa vào tiền chu cấp từ chồng người khác.

Những kẻ trước đây luôn xum xoe nịnh bợ cô ta, nay thái độ quay ngoắt 180 độ,
coi ả như người vô hình, thậm chí còn ra mặt cô lập, mỉa mai.

Nhưng trình độ mặt dày của Vy Vy không phải hạng tầm thường, ả không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.

Ả lập tức đổi chiến thuật — không quậy phá ở công ty nữa, chuyển sang hạ thủ thẳng vào Minh Triết.

Cô ta bắt đầu dội bom tin nhắn liên tục vào máy Minh Triết hằng ngày hằng giờ.
Nội dung trải dài từ: “Anh ơi hôm nay trời lạnh nhớ mặc thêm áo nhé”
cho đến “Anh ơi em vừa gặp ác mộng thấy anh gặp chuyện, làm em sợ phát khóc”,
đủ mọi kiểu quan tâm hoa lá cành, sặc mùi dẩm dờ.

Minh Triết không thèm rep lại một chữ nào, nhưng cô ta vẫn kiên trì ảo tưởng không biết mệt.

Có lần tôi ngồi ngay cạnh anh sofa, thấy điện thoại lão sáng lên một tin nhắn thoại của Vy Vy.
Tôi ra hiệu cho lão bấm vào nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng nói nức nở, thảm thiết:

“Anh Triết ơi, bố em lại dính vào nợ nần cờ bạc, bị giang hồ chặn ngay trước cửa nhà đòi nợ rồi.
Em cầu xin anh giúp gia đình em nốt lần này thôi, em hết cách thật rồi, không biết bấu víu vào ai nữa…”

Minh Triết mặt không đổi sắc nghe xong đoạn ghi âm, lạnh lùng gõ lại đúng một câu:
“Tôi đã vứt tiền qua cửa sổ giúp nhà cô quá nhiều lần rồi, cô tự đi mà nghĩ cách.”

Bên kia im lặng một hồi lâu, chắc là đang sốc, rồi lại gửi tiếp một tin đầy oán trách:
“Anh Triết ơi, từ bao giờ anh lại trở nên máu lạnh, không thèm quan tâm đến sống chết của em nữa thế sao?”

“Tôi tài trợ cô đi học đến khi ra trường, như vậy đã là làm tròn nghĩa vụ và nhân đạo lắm rồi.
Những việc khác của nhà cô, không liên quan đến tôi.”

Lần này, đầu dây bên kia hoàn toàn im bặt, không có phản hồi nào nữa.

Tôi cứ tưởng bị dằn mặt đến mức này thì em gái trà xanh đã chịu biết điều mà dừng bước.

Nhưng tôi đã quá lầm.
Bản chất tham lam và tâm cơ của con người làm sao có thể dễ dàng buông bỏ miếng mồi béo bở như vậy được.

Scroll to Top