☀️ 🌙

Chương 138: Thành Phẩm Nghề Nghiệp! (Thưởng Thêm Chương)

Chương 138: Thành phẩm!

Ban đầu nàng còn có chút chột dạ, sợ người khác biết, nhưng vài ngày trôi qua, sau khi giúp Tạ Ngưng Uyên giải huyết sát chú lần thứ hai, nghị lực của nàng dần buông lỏng, chờ đến khi ném vào tay Tạ Ngưng Uyên các loại linh dược, nàng lại thấy vô cùng yên tâm thoải mái.

Cuộc sống như thế dù bình thường nhưng lại rất thư thái, khiến người ta tạm thời quên đi sự hỗn loạn bên ngoài.

Lạc Lâm Lang mấy ngày nay thỉnh thoảng lại liên lạc với nàng, cũng không nói chuyện gì cụ thể, chỉ hỏi han vòng vo xem nàng sống ra sao, có vui vẻ hay không.

Dù Lục Tang Tửu thấy hơi khó hiểu, nhưng sợ sư tỷ nghi ngờ nên lần nào cũng nghiêm túc đáp lời.

“Cùng bạn bè chung đụng rất hòa hợp, mỗi ngày đều trôi qua rất vui vẻ, sư tỷ không cần lo lắng cho đệ.”

“Ân, hôm nay ăn cá viên, vị rất ngon… là bạn đệ làm, hắn nấu ăn khá lắm.”

“Yên tâm, đệ không hề thấy mệt mỏi, mỗi ngày đều được chăm sóc kỹ lưỡng, suýt chút nữa là ăn đến béo người rồi.”

“Bạn đệ là người tốt, đệ cũng chỉ giúp đỡ chút ít thôi, mấy ngày nữa đệ sẽ về.”

Mỗi khi nghe những lời như vậy, giọng điệu của Lạc Lâm Lang đều toát lên vẻ hài lòng.

“Vậy thì tốt, sư tỷ thương đệ, tiểu sư muội cứ tiếp tục cố gắng nhé!”

Lục Tang Tửu: ???

Tiếp tục cố gắng ăn nhiều một chút sao? Sư tỷ thật là kỳ lạ.

Quả nhiên, kẻ kỳ lạ không chỉ có Lạc Lâm Lang, ngay cả Đại sư huynh và Tam sư huynh cũng liên tục gửi lời hỏi thăm.

Lệ Thiên Nhận: “Tiểu sư muội, nghe Lâm Lang nói muội đi chơi cùng bạn? Người bạn kia của muội… muội có hiểu rõ hắn không? Bên ngoài bây giờ nhiều kẻ xấu lắm, muội đừng có cả tin người khác!”

Lục Tang Tửu cạn lời: “Đại sư huynh, huynh xem đệ là trẻ con sao? Yên tâm đi, khả năng nhìn người của đệ vẫn rất tốt, tuyệt đối không bị ai lừa đâu!”

Thẩm Ngọc Chiêu: “Tiểu sư muội… ai, dù sao đi nữa, muội vui vẻ là được rồi!”

“Muội yên tâm, bất kể muội làm gì, ta mãi mãi ủng hộ muội!”

Lục Tang Tửu: “…Tam sư huynh, sao tự dưng huynh lại nói mấy lời này? Kỳ lạ thật.”

Thẩm Ngọc Chiêu: “Không sao, nói chung muội cứ yên tâm, ta sắp đột phá Kim Đan kỳ rồi, đến lúc đó không ai dám ức hiếp muội!”

Lục Tang Tửu rất cảm động, nhưng… vẫn thấy kỳ kỳ.

Dù vậy, bản thân nàng cũng đang che giấu sự thật nên có chút chột dạ, không dám gặng hỏi thêm bọn họ chuyện gì nữa.

Trong nháy mắt, mười ngày trôi qua. Lục Tang Tửu đã giúp Tạ Ngưng Uyên giải huyết sát chú lần thứ ba. Hiện tại, vết thương của hắn đã ngừng chảy máu, chỉ còn lớp vảy kết, vẫn chưa hoàn toàn bình phục.

Đoán chừng thêm một lần nữa là vảy sẽ rụng, sau đó thêm một lần điều trị nữa là có thể xóa sạch sẹo, hồi phục như lúc ban đầu.

Bản thân Tạ Ngưng Uyên thấy có sẹo cũng không sao, nhưng Lục Tang Tửu nhất quyết đòi trị sẹo. Ân… cảm giác một người đẹp đẽ như vậy mà lưu lại vết sẹo trên cánh tay thì đúng là gai mắt quá.

Chỉ là hiện tại sắp đến ngày bắt đầu Đoạt Kiếm Đại Hội, Lục Tang Tửu cần bảo đảm trạng thái của mình ở mức tốt nhất, nên chỉ có thể dời hai lần điều trị cuối cùng sang sau đại hội.

Cùng lúc đó, Phong Lâm và Hồ Triệt cũng lần lượt đến Mộ Tiên Nhai.

Dù đến muộn hơn chút, nhưng tông môn của hai người đều đã có các sư huynh sư tỷ sắp xếp trước, nên vấn đề chỗ ở và đăng ký đều thuận lợi, không gặp khó khăn gì.

Hai người thu xếp ổn thỏa rồi liên lạc với nhau, sau đó Phong Lâm hẹn Lục Tang Tửu ra ngoài gặp mặt.

Chưa đầy ba ngày nữa là Đoạt Kiếm Đại Hội chính thức bắt đầu, khi đó trong lúc tỷ thí khó tránh khỏi thương tích, mọi người sợ là chẳng còn tâm trí đâu mà tụ tập tán gẫu nữa.

Vừa hay Lục Tang Tửu đã cách lần điều trị cho Tạ Ngưng Uyên được hai ngày, ma khí đã bổ sung đầy đủ, lực lượng tinh thần cũng phục hồi không ít, liền đáp ứng tối mai sẽ gặp mặt.

Đồng thời, nàng cũng báo với Lạc Lâm Lang tối mai mình sẽ quay về, nhưng vì hẹn bạn bè nên có thể về khách sạn hơi muộn, dặn sư tỷ đừng đợi.

Cứ thế, những ngày tháng cùng Tạ Ngưng Uyên dưỡng bệnh ngắn ngủi cũng sắp trôi qua.

Qua những ngày chung sống, nàng thấy Tạ Ngưng Uyên này thực sự rất tốt, nàng đã nhận được không ít sự chăm sóc từ hắn.
Đến giữa trưa ngày thứ hai, Lục Tang Tửu cố ý muốn tự mình xuống bếp làm một bữa cơm, coi như vẽ nên một dấu chấm viên mãn cho sự nghiệp học nấu ăn của nàng.

Tạ Ngưng Uyên lần này không từ chối, cũng không ra tay giúp đỡ, hắn hiếm khi được thảnh thơi ngồi trên chiếc ghế nằm ngoài sân tắm nắng, chờ đợi cơm nước được dọn lên.

Lục Tang Tửu bận rộn trong bếp suốt một canh giờ, cuối cùng cũng hoàn thành xong bốn món một canh, rồi bưng lên bàn.

“Tạ Ngưng Uyên, mau tới nếm thử thành quả tay nghề của ta đi!”

Nàng hào hứng vẫy tay với Tạ Ngưng Uyên, trông vô cùng vui vẻ.

Tạ Ngưng Uyên chậm rãi bước tới, liếc nhìn thoáng qua, ừm… vẻ ngoài trông cũng không tệ. Thế nhưng, vì đã có bài học kinh nghiệm từ những lần thất bại trước, hắn không dễ bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài.

Hắn cẩn thận không cầm đũa ngay, mà nhìn về phía Lục Tang Tửu hỏi: “Ừm… nàng nếm thử chưa?”

Lục Tang Tửu: “…”

Nụ cười trên môi nàng lập tức tắt ngấm, lườm hắn một cái rồi nói: “Đồ đa nghi!”

Nói xong, nàng tức tối cầm đũa gắp một miếng cà tím đưa lên miệng. Thế nhưng, tay vừa nhấc lên thì cổ tay đã bị Tạ Ngưng Uyên giữ lại.

Tiếp đó, hắn kéo tay nàng về phía mình, thuận thế cúi đầu ăn miếng cà tím đó ngay trên đũa của nàng. Hành động của hắn rất tự nhiên, chẳng hề có chút ý tứ trêu chọc nào.

Sau khi ăn miếng cà xong, hắn gật đầu: “Thật sự không tệ, không đến mức khiến người ta sợ hãi.”

Vừa nói, hắn vừa rút đôi đũa từ tay nàng ra, rồi đưa cho nàng một đôi đũa khác chưa dùng tới.

“Ngồi xuống ăn cơm đi.”

Cảnh tượng này dường như đã từng quen thuộc, cơn giận trong lòng Lục Tang Tửu tức khắc tan biến sạch sẽ. Nhìn Tạ Ngưng Uyên dùng bữa với dáng vẻ tao nhã và tập trung từng miếng một, trên mặt Lục Tang Tửu bất giác nở nụ cười.

Nàng tự đắc nói: “Ta đã nói là không thể nào làm khó được thiên bẩm của ta, ta thông minh như vậy, làm sao có chuyện gì là ta không làm được cơ chứ?”

Nói rồi, nàng vui vẻ ngồi xuống, gắp một đũa cà tím vào bát, trộn với cơm rồi đưa một miếng to vào miệng.

Tiếp đó… nụ cười trên mặt nàng cứng đờ lại.

Tạ Ngưng Uyên thong dong nuốt miếng thức ăn trong miệng, ánh mắt chứa ý cười nhìn nàng: “Sao mắt lại rơm rớm rồi, tham ăn đến mức muốn khóc à?”

Lục Tang Tửu: “…”

Không phải, nàng rõ ràng là bị mặn đến phát khóc… sao có thể mặn đến thế chứ???

Đồng thời, nàng cũng vô cùng nghi hoặc, rốt cuộc làm sao Tạ Ngưng Uyên có thể thản nhiên nuốt trôi miếng thức ăn đó được cơ chứ!

Nàng nước mắt lưng tròng, cố gắng hết sức mới không phun thức ăn ra ngoài, vội vàng xúc thêm một miếng cơm lớn, khó khăn lắm mới nuốt trôi.

Tạ Ngưng Uyên thấy bộ dạng này của nàng thì bật cười: “Chắc là nàng nhầm lẫn giữa muối và đường rồi, món này lẽ ra phải cho nước tương và đường, nhưng nàng lại cho nước tương và muối, nên mới mặn chát thế này.”

“Nhưng cũng không sao, so với hương vị ‘độc đáo’ lần trước thì lần này ta thấy vẫn là tạm chấp nhận được.”

Dừng một chút, hắn lại gắp một đũa khoai tây xào bỏ vào bát nàng: “Nếm thử món này đi, khoai tây xào chua ngọt, hương vị này chắc chắn sẽ khiến người ta nhớ mãi không quên đấy.”

Lục Tang Tửu: “…”

Nàng sai rồi, nàng không nên bước chân vào cái nhà bếp này mới phải!

Scroll to Top