☀️ 🌙

Chương 4: Bắt quả tang tại trận, vạch trần đôi gian phu dâm phụ

Những lời định nói lúc ở phòng riêng, cuối cùng tôi vẫn tạm nuốt ngược vào trong. Nhưng cũng may, chỉ còn năm ngày nữa là kỳ nghỉ phép thăm nhà của Lục Cẩm Trình sẽ kết thúc. Thẩm Hồng Anh rồi sẽ chính thức danh chính ngôn thuận trở thành cô văn công trong đoàn ca múa nhạc quân đội, còn đơn vị của bọn họ cũng sắp sửa chuyển toàn quân vào miền Nam xa xôi. Từ nay về sau trời cao đất rộng, tôi và anh ta sẽ rũ sạch mọi ân oán, chẳng còn một chút hệ lụy nào nữa.

Sau bữa tối cơm nguội ngắt, tôi không chịu nổi bầu không khí ảm đạm, nhìn cha mẹ buồn bã lo âu mà lòng như thắt lại. Tôi một mình bước ra khỏi nhà, chậm rãi đi dọc bờ sông để đón gió, cố gắng xoa dịu những xúc cảm ngổn ngang sau chuyến tàu trọng sinh đầy bão táp.

Vô thức thế nào, bước chân tôi lại dẫn lối đến gần rìa doanh trại quân đội – nơi đơn vị Lục Cẩm Trình đang đóng quân. Nhìn ánh đèn lấp ló phía xa xa, lòng tôi dấy lên một nỗi chua xót nghẹn ngào khi nghĩ về kiếp trước. Đơn vị cách nhà chẳng bao xa, nhưng Lục Cẩm Trình quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi ló mặt về. Ngày xưa tôi ngu muội, luôn tự biện hộ thay anh ta rằng vì anh ta tận trung với Tổ quốc, bận rộn việc quân nên không có thời gian. Giờ nghĩ lại mới nực cười làm sao, rõ ràng là anh ta cố tình trốn tránh, ghét bỏ không muốn nhìn thấy mặt tôi mà thôi.

Kiếp trước, cứ mỗi bận nghe tin anh ta được nghỉ phép, tôi đều bồn chồn chuẩn bị từ trước đó cả nửa tháng. Tôi lôi bộ quần áo tươm tất nhất ra giặt giũ phơi phóng, cẩn thận tết lại hai bím tóc đen bóng, chỉnh chu từng chân tơ kẽ tóc. Trong túi hành lý mang theo cho anh ta, lúc nào cũng chật ních hạt dưa chính tay tôi rang, cùng những món bánh ngọt tôi thức đêm dày công làm, chỉ thỏ thẻ mong anh ta ăn ngon miệng. Mỗi lần thấy bóng dáng người đàn ông mình ngày nhớ đêm mong xuất hiện ở đầu ngõ, tim tôi lại đập loạn nhịp vì kích động.

Chỉ là… khi ấy tôi đã cố tình nhắm mắt làm ngơ trước ánh nhìn chán ghét, lạnh lùng thoáng qua trong mắt anh ta. Đến tận bây giờ, khi đứng ở góc độ của một người từng chết đi sống lại để nhìn nhận, tôi chỉ thấy một khoảng trống rỗng và nực cười vô hạn.

Đúng lúc ấy, ánh mắt tôi vô tình quét qua một góc khuất rợp bóng cây ngay gần doanh trại. Cách đó không xa, Lục Cẩm Trình đang chậm rãi sánh bước bên một cô gái. Cô ta có vóc dáng yểu điệu, thướt tha trong chiếc váy hoa nhí thanh lịch ôm sát những đường cong mềm mại. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa ngang vai, óng ả đến mức dưới ánh đèn đường tù mù vẫn phản chiếu lên những luồng sáng dịu dàng.

Kinh tởm hơn cả là năm ngón tay của bọn họ đang đan chặt vào nhau không một kẽ hở, ánh mắt nhìn nhau đong đưa đầy tình ý và mật ngọt. Không sai vào đâu được — chính là ả ta, Thẩm Hồng Anh! Kẻ đã dùng vẻ mặt ngây thơ để đâm nát cuộc hôn nhân của tôi ở kiếp trước, dây dưa ám ảnh suốt nửa đời người của tôi.

Cơ hội trời cho đến rồi!

Tôi hít một hơi thật sâu, ép lồng ngực đang phập phồng phải bình tĩnh lại, sải bước thật nhanh đến chặn ngay trước mặt Lục Cẩm Trình và Thẩm Hồng Anh. Tôi khoanh tay trước ngực, giọng nói lạnh tanh nhưng ngập tràn ý cười châm chọc phá tan bầu không khí lãng mạn của hai kẻ đó: “Ôi chao Lục Đoàn trưởng, anh đi sửa radio cho người ta mà sửa kiểu gì đến tận bờ sông lộng gió thế này?”

Sắc mặt Lục Cẩm Trình trong nháy mắt đại biến, trắng bệch như người chết lâm sàng. Như bị điện giật, anh ta vội vàng hất tay Thẩm Hồng Anh ra, run rẩy thu về. Anh ta cau chặt mày nhìn tôi, trong đáy mắt không giấu nổi vẻ hoảng hốt xen lẫn tức giận: “Mộc Hoa? Không phải anh đã bảo em ở nhà đợi anh qua sao? Sao em lại ở đây? Em… em theo dõi anh đấy à?”

Tôi bật cười thành tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai, không nể nang gì hét lớn: “Cái đường bờ sông này là do nhà anh mở chắc? Nếu không nhờ cái sự tình cờ đi dạo này, tôi làm sao sáng mắt ra được lý do vì sao anh đột ngột rút lại đơn xin kết hôn với tôi chứ!”

Lục Cẩm Trình cứng họng, ánh mắt chột dạ thoáng chút né tránh không dám nhìn thẳng vào tôi: “Mộc Hoa, em đừng có mà hiểu lầm lung tung. Chuyện hoãn đám cưới là vấn đề nội bộ giữa hai chúng ta, hoàn toàn không liên quan gì đến Hồng Anh cả.”

Đúng lúc này, Thẩm Hồng Anh ở phía sau liền giở thói cũ. Cô ta nhẹ nhàng túm lấy một góc áo của Lục Cẩm Trình, bày ra bộ dạng yếu đuối, vô tội như đóa hoa sen trắng ngậm nước mắt, giọng điệu nũng nịu đến chảy nước: “Cẩm Trình… anh đừng vì em mà cãi nhau với chị Giang. Em… em không muốn nhìn thấy anh vì em mà phải khó xử đâu.”

Tôi tức đến bật cười, nhìn thẳng vào mặt ả ta mà mắng mỏ lạnh lùng: “Này cô Thẩm, diễn xuất của cô không đi làm diễn viên kịch thì phí của giời quá đấy! Cô không biết anh ta là người đã có vị hôn thê rồi à? Còn đứng đây giả vờ đáng thương, ra vẻ nạn nhân cho ai xem? Cô không biết hai chữ ‘xấu hổ’ viết như thế nào đúng không?”

Hốc mắt Thẩm Hồng Anh lập tức đỏ hoe, nước mắt chực trào đầy uất ức. Cô ta quay sang nhìn Lục Cẩm Trình, nấc nghẹn: “Cẩm Trình, có phải chị Mộc Hoa hiểu lầm em chuyện gì không? Em… em thề là em chỉ luôn coi anh như một người anh trai, một người bạn tốt mà thôi!”

Kiếp trước cô ta cũng y hệt cái đức hạnh này. Lúc nào cũng bày ra trò lạt mềm buộc chặt, miệng thì đẩy ra nhưng tay lại cố tình níu lấy, mỗi một lần xuất hiện là một lần khéo léo châm ngòi thổi gió cho mối quan hệ giữa tôi và Lục Cẩm Trình rạn nứt. Và nực cười thay, lần nào Lục Cẩm Trình cũng như một con chó trung thành, lao ra bảo vệ ả ta.

Quả nhiên, kiếp này kịch bản vẫn chẳng thay đổi một phân. Lục Cẩm Trình lập tức bước lên một bước, đem thân hình cao lớn của mình chắn một đường gắt gao trước mặt Thẩm Hồng Anh, bảo hộ cô ta phía sau. Anh ta trừng mắt nhìn tôi, giọng nói gầm lên đầy vẻ khiển trách vô lý: “Giang Mộc Hoa! Cô nói năng thì chú ý cái thái độ một chút đi! Giữa tôi và Hồng Anh hoàn toàn là mối quan hệ trong sáng!”

Tôi cố ý trợn to mắt, nâng tông giọng lên cao vút, thành công thu hút sự chú ý của vài người qua đường xung quanh: “Trong sáng? Trong sáng mà nắm tay đan ngón khăng khít thế kia à? Lục Cẩm Trình, anh nghĩ Giang Mộc Hoa tôi là đứa con nít lên ba dễ lừa gạt chắc? Tôi mới là vợ chưa cưới chính thức của anh, bố mẹ tôi ở nhà mổ gà làm cơm đợi anh đến gãy cả cổ, còn anh thì ở đây hú hí nắm tay gái lạ! Anh đối xử với tôi như thế, có xứng đáng với bao nhiêu năm tình nghĩa, xứng đáng với sự hy sinh của nhà tôi dành cho anh không hả?”

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top