Hồ Liệt không biết Lục Tang Tửu muốn làm gì, nhưng vì rất tin tưởng nàng nên đã nhận nhiệm vụ. Hắn không nói hai lời, lập tức gia nhập vòng chiến.
Lục Tang Tửu vốn muốn tính toán từ từ, thế nhưng lúc này trận pháp của ba người kia đã bị phá, rõ ràng không thể chống đỡ được lâu hơn nữa. Nàng chỉ đành sử dụng phương pháp mạo hiểm hơn: để Hồ Liệt dẫn dụ kẻ địch đến, còn nàng sẽ thực hiện đánh úp để một đòn kết liễu vài tên.
Hồ Liệt quả nhiên rất đáng tin, hơn nữa sức mạnh so với ba người kia còn nhỉnh hơn đôi chút. Vừa gia nhập chiến trường, hắn đã ép mấy tên địch lùi lại vài bước.
Tên cầm đầu thấy vậy liền nắm bắt thời cơ: “Phân ra ba tên đi ứng phó thằng nhãi này, còn lại theo ta tiếp tục bao vây ba kẻ kia!”
“Chúng ta đã ra tay rồi thì không thể thua!”
Bọn họ dù đã tính toán kỹ, nhưng trong khi giao chiến khó tránh khỏi việc dùng đến những chiêu thức hoặc bùa chú mang tính đặc trưng. Bốn kẻ đó có ba tên xuất thân từ Tứ đại tông môn, nếu như lúc này bỏ đi, sau này chắc chắn sẽ phiền phức không dứt.
Vì vậy, ba tên trong số đó lập tức chạy về phía Hồ Liệt. Hồ Liệt ghi nhớ lời Lục Tang Tửu dặn, vừa đánh vừa lui, chẳng bao lâu đã dẫn dụ cả ba tên kia đến chỗ ẩn thân của nàng.
Pháp quyết che giấu khí tức mà Lục Tang Tửu sử dụng là do nàng tự sáng tạo ra, hiệu quả vô cùng tốt, khiến đối phương không chút nào phát hiện ra nàng. Đợi đến lúc bọn chúng đến gần, Lục Tang Tửu tìm đúng thời cơ, truyền âm cho Hồ Liệt: “Lùi lại!”
Hồ Liệt thông minh, để tránh cho đối phương nhìn ra sơ hở, hắn giả vờ như bị pháp thuật của kẻ địch đánh trúng, mượn lực bay ngược ra sau.
Lục Tang Tửu nắm bắt cơ hội, lập tức ném một lọ Diệt Linh Thủy ra ngoài. Lúc này, ba tên kia theo phản xạ tự nhiên đã vung kiếm chém về phía cái chai.
Tiếp đó là một cảnh tượng kinh hoàng.
Chưa kịp thốt lên tiếng kêu thảm thiết nào, hai tên trong số đó đã bị Diệt Linh Thủy văng trúng, tại chỗ hóa thành một bãi nước độc. Cùng lúc đó, khói độc bốc lên, thẳng hướng tên còn lại lao tới.
Tiếc là tên đó phản ứng rất nhanh, kịp thời ngưng tụ tầng tầng lồng bảo hộ nên khói độc không thể lấy mạng hắn. Nhưng Lục Tang Tửu cũng không phải kẻ ăn không ngồi rồi, gần như cùng lúc đó nàng bấm tay niệm chú, dùng sáu mặt xúc xắc lả lướt hệ Mộc, khiến dây leo (mộc đằng) trong nháy mắt quấn chặt lấy người tên đó.
Hắn vội vàng lùi lại, lấy phi kiếm chém vào dây leo. Lục Tang Tửu không muốn bộc lộ quá nhiều bài tẩy ở nơi này, cho nên cũng không chọn tung đòn kết liễu, chỉ dùng dây leo đối kháng với hắn.
May mắn thay, Hồ Liệt phản ứng rất nhanh, thấy vậy liền tiến lên giúp một tay. Tên tu sĩ kia thấy Hồ Liệt xông đến, lập tức nghiến răng dồn thêm linh khí để tăng cường sức mạnh cho phi kiếm. Dây leo bị phá, Lục Tang Tửu cũng bị dư chấn lan đến.
Kỳ thực không đáng ngại, nhưng nó lại khiến bệnh cũ của nàng tái phát, làm nàng phun ra một ngụm máu tươi. Điều này cũng vừa ý Lục Tang Tửu, nàng ra tay đến đây là tạm ổn, mấy tên còn lại cũng đủ để đồng đội giải quyết.
Nôn ra máu, vừa vặn lấy lý do bị thương để nghỉ ngơi, cũng tránh việc lộ ra thêm bài tẩy gây chú ý trước mặt những kẻ này.
Hồ Liệt là thể tu, am hiểu nhất là cận chiến. Lục Tang Tửu dùng dây leo trói tên tu sĩ kia lại một chút, tạo cơ hội cho Hồ Liệt áp sát. Hắn dồn lực vào cánh tay, giáng một cú đấm thẳng vào ngực tên đó.
Tên kia dù đã kịp ngưng tụ lồng bảo hộ nhưng vẫn bị cú đấm này đánh tan nát, cuối cùng bị một quyền đánh bay ra ngoài. Thật xui xẻo cho hắn, hắn rơi ngay vào chỗ bãi nước độc lúc nãy, tức thì phát ra một tiếng kêu thảm thiết, chỉ trong chớp mắt đã không còn động tĩnh gì nữa.
Hồ Liệt lập tức xoay người nhìn Lục Tang Tửu, thấy nàng miệng phun tiên huyết, nhất thời sốt sắng: “Sao lại bị thương nghiêm trọng thế này?”
Lục Tang Tửu khó khăn lên tiếng, lắc đầu tự trách: “Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng ta sợ là tạm thời không còn sức lực để giúp các ngươi nữa rồi…”
Hồ Liệt vừa nghe vậy, thấy Lục Tang Tửu dù bản thân như thế vẫn nghĩ tới việc giúp bọn họ, trong lòng càng thêm cảm động. Hắn vội vàng lấy ra một đống thuốc trị thương kín đáo đưa cho Lục Tang Tửu: “Nàng mau chữa thương đi, chuyện còn lại cứ giao cho chúng ta!”
Lục Tang Tửu không kịp từ chối, Hồ Liệt đã xoay người chạy đi.
Thế là nàng bức thiết dặn dò: “Hồ đạo hữu, ngươi cẩn thận đó, phải chú ý đừng đụng vào độc dịch bên nào!”
Nói xong, Lục Tang Tửu thu lại vẻ mặt, xoay người tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống nghỉ ngơi.
Nhóm bảy người giờ đã chết ba, vài người còn lại đều vô cùng hoảng loạn. Hơn nữa không biết vì sao, linh lực trong cơ thể bọn họ tiêu hao rất nhanh, dù luôn miệng cắn thuốc hồi phục nhưng vẫn không đuổi kịp tốc độ tiêu hao.
Tình thế bất lợi, trong lòng bọn họ không khỏi nảy sinh ý định rút lui.
Nữ tu Lăng Kiếm Tông kia lại là người có tính cách quật cường, lúc trước bị ép đánh không ngẩng đầu lên được, giờ cục diện đảo ngược, sao có thể để bọn họ toàn thân trở lui?
Ngay khi bọn họ muốn chạy trốn, nàng tế ra một lá bùa hình đồng hồ. Lá bùa bay lên không trung, trong nháy mắt hóa thành một màn hào quang có hình dáng tương tự nhưng to lớn gấp mấy chục lần, bao trùm lấy tất cả mọi người vào trong.
Mấy kẻ muốn trốn va đầu vào màn hào quang, sửng sốt không sao thoát ra được.
Thế là trong nháy mắt đó, bọn họ lại bị những người khác khí thế hùng hổ đuổi tới.
Lục Tang Tửu ngồi một bên xem cuộc vui, khẳng định bốn kẻ kia không còn cơ hội lật ngược tình thế, lúc này mới khẽ động ý niệm, thu hồi Phệ Linh Cát.
Kỳ thực, ngay từ đầu nàng đã âm thầm đặt lên người mỗi kẻ kia một chiếc Phệ Linh Cát. Chỉ cần một chiếc, tốc độ thấm hút linh lực tuy chậm nhưng lại rất khó bị phát hiện.
Vừa rồi nếu ba người Lâm Dịch có thể dùng trận pháp chống đỡ thêm một chút, cũng đủ để kéo dài tới lúc linh lực của nhóm kia bị hút khô, từ đó chuyển bại thành thắng. Tiếc là tên nam tu kia quá kém cỏi, nàng đành phải ra tay, đổ một bình nhỏ Diệt Linh Thủy vào.
Chờ không lâu sau, Hồ Liệt cùng đồng đội đã giết chết toàn bộ những kẻ còn lại.
Đơn giản quét tước chiến trường xong, Hồ Liệt đem xác đối phương ném vào đống Diệt Linh Thủy còn sót lại để hủy thi diệt tích, rồi mới dẫn hai người còn lại đi về phía Lục Tang Tửu.
Lục Tang Tửu đang làm bộ điều tức, chờ người đến gần, nàng mới giả vờ như vừa điều tức xong mà mở mắt ra.
Nhìn Lục Tang Tửu mở mắt, Hồ Liệt lập tức quan tâm hỏi: “Tiên tử, thương thế của nàng thế nào rồi?”
Lục Tang Tửu vừa nôn không ít máu, sắc mặt có vẻ hơi tái nhợt, lại mỉm cười dịu dàng: “Tốt hơn nhiều rồi. Các ngươi cũng bị thương không ít, mau điều tức một chút đi!”
Nàng trông rất dễ gần, lại còn cứu bọn họ, Lâm Dịch có ấn tượng rất tốt với nàng. Nghe vậy, hắn không nhịn được cười nói: “Ân cứu mạng của đạo hữu, lý nên cảm tạ trước mới phải. Tại hạ là Lâm Dịch của Kim Tượng Môn, cảm ơn đạo hữu đã ra tay nghĩa hiệp!”
Lục Tang Tửu lộ ra vẻ ngượng ngùng, liên tục xua tay: “Đừng nói vậy, ta cũng chỉ là ỷ vào thuốc độc trong tay mà thôi, thực sự ra sức vẫn là nhờ Hồ đạo hữu.”
Nữ tu Lăng Kiếm Tông bên cạnh đột nhiên lạnh lùng chen vào: “Cứu người thì cứ cứu, ai lại bàn chuyện sức lực nhiều hay ít, làm màu cái gì?”
Lục Tang Tửu: “…”
Nữ tu này… tính cách quả thật khó ưa, nói chuyện cũng quá cay nghiệt rồi.
