☀️ 🌙

Chương 463: Xin Các Người Đừng Mà!

Lục Tang Tửu không hề do dự, sau khi xóa sạch dấu vết của mình, nàng lập tức xoay người rời đi theo hướng ngược lại.

Trên đường đi, nàng nhìn thấy một cửa hang, để cắt đuôi đám tu sĩ cấp cao phía sau, nàng lập tức tiến vào bên trong.

Vốn chỉ định tìm chỗ ẩn nấp, nhưng sau khi vào trong, nàng phát hiện hang động này đan xen phức tạp, từ một lối vào đơn giản dần dẫn sâu vào lòng núi. Hang có nhiều ngã rẽ, Lục Tang Tửu không có mục đích cụ thể nên tùy ý chọn một hướng rồi tiếp tục đi tới.

Nàng cảm nhận rõ ràng rằng, càng tiến sâu vào trong, nhiệt độ xung quanh càng tăng cao.

Có nên tiếp tục đi vào trong xem thử không?

Thân thể nàng hiện tại không muốn mạo hiểm, cũng chẳng có mục tiêu gì, tò mò đến đây là được rồi. Hơn nữa, lúc này mấy gã tu sĩ cấp cao bên ngoài chắc cũng đã rời đi rồi nhỉ?

Nàng vừa nghĩ tới đó, thần thức liền đột nhiên cảm ứng được có người tiến vào hang núi này.

Hơn nữa… xui xẻo thay, lại chính là mấy gã tu sĩ cấp cao mà nàng vừa mới trốn tránh.

Tổng cộng có bốn người, trong đó hai kẻ có tu vi Địa Tiên giống nàng, hai kẻ còn lại khí tức mạnh mẽ hơn một chút, nhưng chưa đến mức vượt xa, có lẽ là Thiên Tiên cấp một.

Mấy người bọn họ không cố ý thu liễm hơi thở, vì thế dù tu vi cao hơn Lục Tang Tửu, nàng vẫn nhận ra rất rõ ràng. Ngược lại, nhờ có Thiên Diện, một khi nàng chủ động thu liễm hơi thở, dù là Thiên Tiên cũng khó lòng tìm ra nàng.

Lục Tang Tửu thầm nghĩ mình thật đen đủi, không ngờ tùy tiện chọn một cái hang lại đúng ngay chỗ đối phương nhắm tới. Bây giờ muốn quay đầu lại cũng không được, nếu không thì… cứ ở đây chờ một chút, ngã rẽ nhiều như vậy, biết đâu bọn họ sẽ đi theo con đường khác.

Đợi đến khi họ đi xa, nàng lại quay đầu trở ra, mọi chuyện vẫn ổn thỏa!

Nghĩ đoạn, Lục Tang Tửu không cử động nữa, ngồi xuống tại chỗ, một mặt dùng thần thức theo dõi đám người kia, một mặt tiện thể kiểm lại chiến lợi phẩm vừa thu được.

Ba gã tu sĩ kia đều có nhẫn trữ vật, bên trong đồ đạc không ít. Sau khi kiểm kê, ngoài các loại linh dược cùng bùa chú ra, nàng thu hoạch được tới 182 viên cực phẩm linh thạch cùng mấy nghìn viên thượng phẩm linh thạch.

Lục Tang Tửu cảm thấy mình bỗng chốc trở nên giàu có, từ con số ít ỏi mười lăm viên cực phẩm linh thạch đã vọt lên gần hai trăm. Quả nhiên đi cướp là con đường làm giàu nhanh nhất, thảo nào nhiều người không kiềm lòng được mà sa ngã, kiếm linh thạch kiểu này thật sự nhanh thật.

Ngoài số linh thạch này, còn có hai thu hoạch khá khẩm khác. Một là đan phương của Phong Ngọc Lâm Đan, loại đan này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng sau khi dùng có thể phong tỏa linh lực của đối phương. Đan phương này tuy không phải cấp cao, nhưng nếu luyện chế ra phẩm chất tốt một chút, ngay cả Thiên Tiên cũng sẽ trúng chiêu. Có thể nói đây là loại thuốc “gối đầu giường” cho việc giết người cướp của.

Lục Tang Tửu cảm thấy mình nên luyện chế một ít mang theo bên người, biết đâu lúc nào đó sẽ dùng tới.

Thứ còn lại là ngự thú bí tịch của Phương Linh Nhi, trên đó ghi lại cách để tăng sức mạnh cho Hoa Tuyết Báo trong thời gian ngắn, cùng với phương pháp đào tạo linh thú hệ Tịnh Hóa. Điều đáng mừng là những thứ này đều có thể áp dụng trên người Đóa Đóa, đối với Lục Tang Tửu mà nói, đây cũng coi như là một trợ lực mới.

Còn về đan dược và bùa chú, đều là những thứ cấp thấp, với Lục Tang Tửu mà nói thì không có nhiều tác dụng.
Hơn nữa, đống da thú và lông Tuyết Báo thu hoạch được phía trước, nếu đổi thành linh thạch chắc cũng phải được tầm bảy tám chục viên, chuyến này quả thực kiếm bộn.

Lục Tang Tửu bỗng cảm thấy phương thức làm giàu của mình trước đây quá bảo thủ. Cứ dựa vào làm thuê kiếm tiền, thì đến bao giờ mới có thể giúp đỡ Tạ Ngưng Uyên?

Dựa vào đánh cướp rõ ràng là nhanh hơn nhiều.

Ân, nàng vốn là tu sĩ tông môn chính thống đã lâu, suýt chút nữa không nhớ ra thời gian mình còn là ma tu thì bản thân đã hành xử ra sao.

Tất nhiên, nàng không thể nào tùy tiện đi cướp bóc tu sĩ vô tội, nhưng nếu kẻ khác muốn cướp nàng, nàng giết ngược lại một trận thì chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.

Lục Tang Tửu suy tính, nàng dường như đã tìm ra hướng phát triển tiếp theo…

Đang lúc nàng vì khoản thu hoạch lớn này mà vui mừng trong lòng, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không ổn… Chuyện gì thế này, tại sao bốn người kia lại đi thẳng về hướng nàng?

Cừ thật, vài cái ngã rẽ mà bọn họ lại chọn đúng con đường giống hệt mình, đây là duyên số hay sự trùng hợp đến mức khó tin đây?

Biểu cảm của nàng vô cùng khó tả, cảm thấy mọi chuyện bắt đầu rắc rối.

Nếu tiếp tục chờ ở chỗ này, lát nữa đụng mặt nhau sợ là khó mà giải thích rõ ràng, gặp phải kẻ không nói lý lẽ thì chưa biết chừng một lời không hợp đã lao vào đánh nhau.

Nhưng nếu bây giờ tiếp tục đi sâu vào trong, nghĩ cũng biết bọn họ không phải đến nơi này để du ngoạn tham quan, bên trong chưa biết chừng lại ẩn chứa những mối nguy hiểm khó lường mà nàng cũng khó lòng đối phó.

Cho dù có thể ứng phó, nàng cũng chẳng có hứng thú đi dọn đường cho bọn họ. Bằng không, mình thì toàn thân thương tích, cuối cùng họ lại ung dung hưởng thành quả, thế chẳng phải là công cốc sao?

Trong lúc nhất thời, Lục Tang Tửu cũng không biết nên làm thế nào cho phải. Do dự một lát, nàng nghĩ hay là cứ quay về với “nghề cũ” đi?

Đây là lần đầu tiên Đoạn Y Y theo các sư huynh sư tỷ ra ngoài lịch lãm rèn luyện kể từ khi nàng đột phá đến Thiên Tiên.

Tiếc là nơi đến lại là một vùng hoang vu hẻo lánh. Linh khí ở đây loãng đến mức khiến nàng cảm thấy da thịt như đang khô nứt, làm nàng cảm thấy khó chịu vô cùng.

Đã vậy, vùng núi lửa này còn nóng bức, dù có dùng linh lực chống đỡ cái nóng nhưng trong lòng nàng vẫn rất bực bội.

Đang lúc nàng oán trách với Đường Minh sư huynh, chợt nghe Liệt Như Phong sư huynh đi phía trước cảnh giác nói: “Cẩn thận, phía trước có người!”

Có người? Nơi khỉ ho cò gáy này mà cũng có người khác sao?

Đoạn Y Y nhíu mày: “Nơi quỷ quái này lấy đâu ra người, sư huynh, huynh cảm thấy nhầm rồi chăng?”

Sư tỷ cùng tông môn là Như Tâm lên tiếng: “Liệt sư huynh không phải người cảm thấy nhầm đâu, ở bên ngoài thì cẩn thận vẫn là tốt nhất.”

Đoạn Y Y liếc nhìn Như Tâm, thầm nghĩ: Ngươi tu luyện nhiều năm như vậy mà vẫn chỉ là Địa Tiên, bảo ngươi một tiếng sư tỷ, ngươi thật sự coi mình là sư tỷ rồi sao?

Nàng là thiên tài tu luyện tới cấp bậc Thiên Tiên khi tuổi còn trẻ, kẻ như Như Tâm cũng xứng dùng giọng điệu dạy bảo này để nói chuyện với nàng sao?

Dù không phục, nhưng vì muốn giữ hình tượng ngoan ngoãn trước mặt Đường Minh sư huynh, nàng không đáp trả trực tiếp, chỉ mỉa mai một câu: “Tu vi Như Tâm sư tỷ không cao, đúng là nên cẩn thận chút.”

“Bằng không, lỡ xảy ra chuyện gì mà chúng tôi không kịp cứu tỷ, chẳng phải là rất phiền phức sao?”

Như Tâm nghe ra ý tứ mỉa mai trong câu nói, hơi cau mày nhìn nàng, đang muốn lên tiếng thì chợt nghe phía trước truyền tới một tiếng động lớn!

Hóa ra Liệt Như Phong đã ra tay, hắn dùng kiếm bổ ra tảng đá lớn chắn đường. Lục Tang Tửu đang nấp phía sau lập tức bị lộ diện trước mặt bọn họ.

Lục Tang Tửu vẻ mặt hoảng hốt, ôm ngực ngồi thụp xuống, nhìn bọn họ với vẻ đầy sợ hãi.

“Các người… các người là ai? Đừng mà, ta chỉ là lạc đường ở đây thôi, cầu xin các người đừng làm hại ta!”

Scroll to Top