☀️ 🌙

Chương 93: Trúc Cơ Hậu Kỳ

“Ta biết ngay… ta biết ngay lý luận của mình không sai!”
“Ha ha ha ha ha, sinh thời, cuối cùng ta cũng đợi được đến lúc này!”

Lục Tang Tửu không quấy rầy cơn mừng như điên của ông ta, bởi vì chính nàng cũng vô cùng phấn khích.
Chưa bao giờ nàng nghĩ tới mình sẽ có ngày có thể tu luyện ma khí một lần nữa, loại sức mạnh quen thuộc này thực sự khiến nàng vô cùng thỏa mãn.
Đồng thời, nàng không nhịn được nhớ tới Bá Đồ Đao của mình. Nay nàng đã có thể sử dụng ma khí, vậy Bá Đồ Đao… quả nhiên vẫn phải tìm cách lấy về cho bằng được.

Chốc lát sau, thanh âm kia dần dần bình tĩnh lại. Lục Tang Tửu mới lên tiếng: “Tiền bối, đã hoàn thành tâm nguyện của người, vậy hiện tại ta có thể rời khỏi đây được chưa?”

“Chưa được.” Không biết có phải là ảo giác của Lục Tang Tửu hay không, nhưng nàng cảm thấy thanh âm kia bỗng trở nên hiền từ hơn nhiều.
Ông nói: “Trong cung điện dưới lòng đất có một truyền tống trận, thông thẳng tới trung tâm bí cảnh.”
“Ở nơi đó… vẫn còn lưu lại truyền thừa của một lão già khốn kiếp, ta muốn ngươi hủy nó đi.”

Lục Tang Tửu sửng sốt, đây chẳng lẽ là truyền thừa mà Chi Đồ Đao lấy được sao?
Nàng hơi nghi hoặc hỏi: “Tại sao vậy ạ? Tiền bối có ân oán với vị tiền bối kia sao?”

Ông ta lập tức hừ lạnh: “Chính là có thù! Lão già kia xưa nay không phải thứ tốt lành gì, thích nhất là đối đầu với ta, ngay cả truyền thừa cũng không chịu ở cùng một chỗ với ta. Ngươi nói xem lão ta có phải bị bệnh hay không?”
“Vui vẻ một ngàn năm trôi qua, cái truyền thừa rách nát kia của lão vẫn không tìm được người kế thừa. Nay đã bị ta nhanh chân đi trước, dĩ nhiên không thể bỏ qua tiên cơ này.”

Ông nói tiếp: “Ta thấy tu vi hiện tại của ngươi mới chỉ Trúc Cơ sơ kỳ, ngược lại ta cho ngươi đủ linh thạch và Ma Nguyên thạch, ngươi cứ ở ngay đây củng cố tu vi cho tốt rồi hãy đi. Đến lúc đó dùng truyền tống trận qua đó, cũng đủ sức hủy truyền thừa của lão già kia!”

Lục Tang Tửu vốn định cướp truyền thừa của Chi Đồ Đao, nhưng nay nàng tiên ma đồng tu, truyền thừa của vị tiền bối kia e là không còn phù hợp với nàng nữa.
Tuy nhiên, nếu hủy đi thì cũng cảm thấy tiếc rẻ. Nếu không thì… để Thẩm Ngọc Chiêu thử xem sao?
Dù sao cũng là sư huynh của mình, “mỡ màu không chảy ra ruộng người ngoài”, đúng không?

Nghĩ vậy, Lục Tang Tửu ngoài miệng vội đáp: “Tốt quá, đã có đường tắt, vậy thì ta sẽ ở lại củng cố và nâng cao tu vi của mình.”
“Đến lúc đó, ta nhất định sẽ cố gắng giúp tiền bối hủy truyền thừa của lão ta!”

Dừng một chút, nàng hỏi thêm: “Nhắc mới nhớ, tiền bối lúc nãy nói nếu ta hứa thì sẽ cho ta biết danh tính…”

Thanh âm kia hơi lộ ra vẻ ngạo kiều, hừ nhẹ một tiếng: “Thôi được, dù ngươi và ta không có tình thầy trò, nhưng ngươi cũng xem như hoàn thành tâm nguyện bấy lâu nay của ta, vậy ta sẽ cho ngươi biết danh hào của bổn tọa.”
“Bổn tọa chính là Hết Sức Lông Bông Chân Quân đây, chắc hẳn ngươi đã từng nghe qua danh húy của ta!”

Lục Tang Tửu lặng người.
Hết Sức Lông Bông Chân Quân… ân, cái tên nghe có vẻ ngông cuồng này nàng đúng là từng nghe qua, chỉ có điều danh tiếng dường như cũng chẳng khá khẩm hơn nàng là mấy…

Người này là một tà tu từ một ngàn năm trước, vốn là đệ tử đại tông môn, sau lại phản bội sư môn, hành sự ly kinh phản đạo, vô cùng tùy hứng làm càn.
Dù là người tu tiên nhưng lại luôn tìm tòi học hỏi các lối đi tắt, tin đồn cho rằng ông ta đã ngã xuống trong lôi kiếp khi đột phá Hợp Thể kỳ, từ đó mất dấu vết trong giới tu tiên.
Cái ý tưởng tiên ma đồng tu này nếu là ông ta nghĩ ra, thì hình như cũng rất hợp lý.

Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng nàng không dám nói ra, chỉ nở một nụ cười chuẩn mực: “Danh tiếng của Hết Sức Lông Bông Chân Quân thì hậu bối đương nhiên từng nghe qua! Tuyệt đối không ngờ tới lại có thể tận mắt chứng kiến phong thái của người ở đây, thật là vinh hạnh của hậu bối!”

Hết Sức Lông Bông Chân Quân bị mấy lời khen tặng của Lục Tang Tửu làm cho nhẹ nhõm, không nhịn được cười ha hả: “Chỉ cần biết bất kể trôi qua bao lâu, người đời cũng sẽ không quên sự tồn tại của ta!”
Lục Tang Tửu: “……”

Chuyện này cũng chưa chắc, dù sao nàng đã sống tám trăm năm, đổi lại một người còn trẻ tuổi, chỉ sợ sẽ ngơ ngác không hiểu gì.

Bất quá Hết Sảy Lông Bông Chân Quân tâm trạng đang rất tốt, liền thuận miệng nói: “Vậy ngươi cứ tiếp tục tu hành, xong xuôi thì gọi bổn tọa, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.”

“Chờ một chút!” Lục Tang Tửu vội vàng gọi ông lại.

Nàng lấy từ trong túi trữ vật ra viên Vạn Dương Đỏ đã cất giữ từ lâu: “Tiền bối, đan dược này có thể giúp ta tu hành nhanh chóng, chỉ là dược lực hơi lớn… nếu không thì ngài giúp ta một tay được không?”

“A? Trên người ngươi lại còn có Vạn Dương Đỏ sao? Khà khà khà, không tệ, không tệ, xem ra ngươi đúng là có cơ duyên lớn.”

Hết Sảy Lông Bông Chân Quân không chút do dự liền đáp ứng: “Ngươi cứ dùng đi, bổn tọa sẽ hộ pháp cho ngươi.”

Lục Tang Tửu vui vẻ đồng ý, không chút do dự nuốt viên Vạn Dương Đỏ vào bụng.

Trong nháy mắt, linh lực dồi dào dũng mãnh tràn vào đan điền, Lục Tang Tửu vội vàng vận chuyển công pháp luyện hóa. Nàng cảm thấy các kinh mạch linh lực trong cơ thể trong phút chốc bị mở rộng ra, nỗi đau tê liệt âm ỉ truyền tới từ khắp các vị trí.

Nhưng nàng không hề hé răng, chỉ nghiến răng cố nén, mặc cho kinh mạch bị tàn phá rồi lại tự hồi phục, trở nên ngày càng mạnh mẽ hơn.

Nàng cảm nhận rõ ràng tu vi của mình đang không ngừng tăng lên, hẳn là rất nhanh sẽ đạt tới Trúc Cơ kỳ hậu kỳ.

Chỉ là hiện tại, nếu nàng muốn phá cảnh lên Kim Đan, thì ma khí cũng phải tu hành đạt đến cùng cấp độ mới được. Hơn nữa, bí cảnh đang chịu sự áp chế của luật lệ, nàng hiện tại không cách nào đột phá lên Kim Đan, nhiều nhất chỉ có thể đạt tới Trúc Cơ kỳ hậu kỳ mà thôi.

Tuy nhiên, dược lực trong cơ thể vẫn chưa được luyện hóa hoàn toàn, tiếp tục sôi trào mãnh liệt, như muốn khiến cả người nàng nổ tung.

Đúng lúc này, Lục Tang Tửu cảm giác được một luồng lực lượng ngoại lai bắt đầu trợ giúp nàng dẫn dắt, rồi đem toàn bộ dược lực còn thừa lại tích trữ trong đan điền.

Luồng lực lượng này suýt chút nữa bị Thiên Phạt khí phản phệ, Hết Sảy Lông Bông Chân Quân lập tức thu hồi sức lực, thầm kinh ngạc: “Đây rốt cuộc là sức mạnh gì, lại đáng sợ đến thế.”

Thảo nào nha đầu này có thể làm nên chuyện, đúng là thiên tuyển chi tử.

Có Hết Sảy Lông Bông Chân Quân trợ giúp, Lục Tang Tửu thuận lợi luyện hóa hết dược lực của Vạn Dương Đỏ, sau đó lấy thêm vài viên Ma Nguyên Thạch ra bắt đầu hấp thụ.

Một ngày trôi qua, nàng mới lần thứ hai mở mắt.

Tu vi Trúc Cơ kỳ hậu kỳ đã ổn định, nàng cảm thấy cả người tràn đầy sức lực, sảng khoái tinh thần!

Nếu bây giờ nàng đối đầu với vị đại trưởng lão kia lần nữa, chắc chắn sẽ dễ dàng nghiền ép đối phương, không còn phải chật vật như trước nữa.

“Tiền bối, ta xong rồi, phiền ngài đưa ta rời đi!”

Trong giọng nói của Hết Sảy Lông Bông Chân Quân mang theo một chút vui mừng nhẹ nhõm: “Ngươi dù không có linh căn thượng hạng, nhưng trí tuệ lại vô cùng cao, có lẽ sau này sẽ thành tựu được đại đạo.”

“Bổn tọa về chuyện tiên ma đồng tu cũng chỉ lưu lại được một vài lý luận, con đường đời sau vẫn cần chính ngươi bước tiếp, mong là ngươi có thể tạo nên một kỳ tích.”

Tuy Hết Sảy Lông Bông Chân Quân lúc đầu có chút ép mua ép bán, nhưng Lục Tang Tửu quả thực đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ ông, trong lòng nàng cũng mang ơn.

Lúc này, nàng trịnh trọng cảm ơn, vừa định nói vài câu khách sáo như mong tiền bối giữ gìn sức khỏe, thì bên tai chợt truyền tới tiếng nổ vang!

Lục Tang Tửu sửng sốt, cảm thấy không gian chật hẹp tù túng như bỗng nhiên tràn vào nhiều không khí mới mẻ.

Nàng vô thức đưa tay sờ soạng, liền phát hiện nắp quan tài đã không còn, mà tay nàng vừa vươn ra, liền bị một người túm lấy cổ tay.

“Chậc, lại muốn sờ ta sao?”

Scroll to Top