Tạ Ngưng Uyên khẽ mỉm cười, sau đó có chút trầm mặc đáp: “……Không có chết, thực sự là ngại quá khiến ngươi thất vọng rồi.”
Nói xong, hắn đột nhiên ngạc nhiên: “Ngươi đã Trúc Cơ hậu kỳ rồi?”
“À……” Lục Tang Tửu ho nhẹ một tiếng, ấp úng nói: “Vị tiền bối này cũng không tệ, đã giúp ta một tay.”
Cụ thể thế nào nàng không định nói nhiều, dù sao…… Tiên Ma đồng tu cũng xem như tu ma, trời mới biết Tạ Ngưng Uyên sau khi nghe xong có “tặng” cho nàng một chưởng hay không?
May mắn là ma khí trong cơ thể nàng có Thiên Phạt khí che giấu, chỉ cần bản thân nàng không chủ động sử dụng, người ngoài cũng không thể nhìn ra manh mối gì.
Tạ Ngưng Uyên nghe vậy liền “chậc” một tiếng: “Vậy sao? Thế thì ta không tiện làm lễ cầu siêu cho hắn rồi.”
Lục Tang Tửu: “……”
Ngươi còn muốn làm lễ cầu siêu cho hắn ư???
Giọng nói của Hết Sức Lông Bông Chân Quân lúc này vang lên, mang theo vài phần phẫn nộ: “Tiểu tử, ngươi cho rằng phá tan cấm chế bổn tọa bày ra cả ngàn năm trước là ghê gớm lắm sao?”
Tạ Ngưng Uyên: “Tạm được, dù sao cũng mạnh hơn tàn hồn như ngươi một chút.”
Hết Sức Lông Bông Chân Quân: “……”
Tiểu tử này sao cái miệng lại hèn thế không biết???
Trước khi vị kia nổi đóa, Lục Tang Tửu vội vàng giảng hòa: “Tiền bối ngài đừng nóng giận, người này vốn không biết nói chuyện, ngài đừng chấp nhặt với hắn!”
“Hay là…… ngài mau đưa chúng ta ra ngoài đi?”
Hết Sức Lông Bông Chân Quân lại mỉa mai: “Hắn có bản lĩnh như vậy, cứ để chính hắn nghĩ cách ra ngoài đi, còn cần đến bổn tọa sao?”
Lục Tang Tửu: “……”
Nàng thực sự cạn lời với hai người này, cộng lại cũng hơn ngàn tuổi đầu rồi, có cần thiết phải ngây thơ như vậy không?
Nàng đành chịu, đang định khuyên Tạ Ngưng Uyên vài câu thì nghe hắn nói: “Ta đột nhiên cảm thấy ở chỗ này cũng không tệ.”
“Vừa vặn…… chúng ta không bị người ngoài quấy rầy, có thể thong thả trò chuyện.”
Lục Tang Tửu chỉ thấy hắn nắm lấy cổ tay mình rồi ngồi xuống chiếu, kéo nàng cũng phải ngồi theo.
Về phần cái gọi là “trò chuyện” của hắn…… Lục Tang Tửu không cần nghĩ cũng biết hắn muốn nói gì, nhất thời chỉ thấy đau đầu không thôi.
“Đạo hữu, không phải ta không muốn nói cho ngươi, chỉ là ta có nỗi khổ tâm không thể tiết lộ.”
“Nếu ngươi cứ ép buộc…… vậy chi bằng ngươi giết ta đi cho rồi!”
Lục Tang Tửu bày ra dáng vẻ “cá chết lưới rách”, nhưng trong lòng lại chắc chắn rằng đối phương sẽ không giết mình.
Dù không biết chuyện gì đã xảy ra với hắn, nhưng…… tiểu hòa thượng vẫn là tiểu hòa thượng, vốn không phải hạng người lạm sát kẻ vô tội.
Quả nhiên, nghe Lục Tang Tửu nói vậy, Tạ Ngưng Uyên trầm mặc.
Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng: “Hay là chúng ta mỗi bên lùi một bước…… Ta sẽ không chất vấn ngươi nữa.”
“Nhưng…… ngươi phải để ta đi theo ngươi.”
Lục Tang Tửu: “……”
Nàng vừa định từ chối, lại nghe hắn buồn bã nói: “Dù ngươi không đồng ý thì ta cũng sẽ lén đi theo thôi, đến lúc đó ngươi có khi còn đau đầu hơn.”
Lục Tang Tửu: “……”
Sao lại còn giở thói lưu manh thế này???
Nàng có chút tức giận, định mở miệng mắng người, chợt nghe giọng Tạ Ngưng Uyên rất thấp, gần như chỉ là lời lẩm bẩm:
“Dù sao…… đây cũng là lần đầu tiên sau mấy trăm năm, ta có được tin tức về nàng.”
“Cho nên, xin lỗi, ta không thể bỏ qua.”
Lục Tang Tửu sửng sốt, nàng nghe ra trong giọng nói ấy vài phần thất vọng mất mát cùng…… tình cảm nồng nàn?
Không, không, không, tưởng ai cũng mê mình chắc? Hắn rõ ràng đã nói không hề thích nàng rồi mà.
Thế nhưng…… Lục Tang Tửu không thể không thừa nhận, lòng dạ nàng đã bị những lời này làm cho xao động.
Nàng đã biến mất khỏi thế giới này mấy trăm năm, vậy mà…… vẫn luôn có một người ghi nhớ nàng, tìm kiếm nàng.
Thở dài một tiếng, Lục Tang Tửu đứng lên nói: “Tùy ngươi vậy, nhưng ta mong rằng…… chúng ta không phải là quân địch.”
Nếu quả thật có ngày đó, bất kể kẻ nào cản đường nàng, dù là thần hay Phật, nàng đều sẽ giết sạch.
Tạ Ngưng Uyên không chút do dự trả lời: “Chúng ta chắc chắn sẽ không là quân địch…… chính ngươi cũng cảm nhận được, ta đối với ngươi chưa từng có ý xấu.”
Điều này cũng là thật…… từ lúc gặp gỡ đến giờ, Tạ Ngưng Uyên đã cứu nàng không ít lần.
Cho dù không có hắn thì nàng cũng chưa chắc đã chết, nhưng tình nghĩa này vẫn phải ghi nhận.
Vừa nghĩ như vậy, nàng thấy hắn ngoại trừ thỉnh thoảng hơi miệng lưỡi một chút, cũng không có khuyết điểm gì quá lớn.
Không nói thêm gì với Tạ Ngưng Uyên nữa, Lục Tang Tửu quay sang nói với Hết Sức Lông Bông Chân Quân: “Tiền bối, ngài còn có việc muốn ta làm không? Đừng đứng đây giận dỗi nữa, bằng không lát nữa bị người ta nhanh chân đến trước thì sao?”
Nàng vừa nói vậy, Hết Sức Lông Bông Chân Quân mới nhớ tới chính sự, hừ lạnh một tiếng: “Thôi được, xem như nể mặt ngươi, ta không chấp nhặt với tên nhóc này. Đừng quên những gì bổn tọa đã nhờ…… đi thôi!”
Hắn vừa dứt lời, Lục Tang Tửu chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, hai người liền từ từ bay lên không trung.
Chỉ chốc lát sau, bọn họ đã băng qua dàn tế kia, trở lại trong cung điện dưới lòng đất!
Mà các ký hiệu trên tế đàn cũng hoàn toàn mờ đi, hiển nhiên là không thể sử dụng thêm lần nào nữa.
Lục Tang Tửu còn chưa kịp nhìn kỹ hơn, đã nghe thấy tiếng Thẩm Ngọc Chiêu ngạc nhiên reo lên: “Tiểu sư muội!”
Tiếp đó là một bóng người lao tới, định nhào về phía Lục Tang Tửu.
Tiếc là khi chỉ còn cách vài bước, hắn đã bị một bàn tay đặt lên đỉnh đầu, khiến hắn không thể tiến thêm một bước.
“Chậc, nước mắt nước mũi tèm lem, bẩn chết đi được.”
Người nói chính là Tạ Ngưng Uyên, người đè đầu hắn cũng là Tạ Ngưng Uyên.
Hắn ghét bỏ nhìn Thẩm Ngọc Chiêu, rồi nghiêng đầu nói với Lục Tang Tửu: “Không cần cảm ơn ta.”
Lục Tang Tửu: “……”
Thẩm Ngọc Chiêu: “……”
Hắn kịp phản ứng lại, mặt đỏ bừng, vội vàng lùi lại nửa bước, lấy khăn tay lau mặt.
Sau đó, hắn mới trừng mắt nhìn Tạ Ngưng Uyên, hỏi: “Ngươi là ai?”
Không đợi Thẩm Ngọc Chiêu đáp, một giọng nói khác lập tức vang lên: “Mẹ kiếp, sao lại là tên đại dâm côn này!”
Dâm côn Tạ Ngưng Uyên: “……”
Khóe miệng hắn giật giật, rồi đưa ánh mắt sâu kín nhìn về phía Lục Tang Tửu: “Cái nồi này, ngươi không định giải thích một chút sao?”
Lục Tang Tửu cũng có chút lúng túng, thực tế là Hồ Rất Nóng vừa thấy hắn đã lao tới chuẩn bị lôi nàng đi.
Nàng vội vàng ngăn Hồ Rất Nóng lại: “Đợi chút đã, hiểu lầm, đều là hiểu lầm!”
Hồ Rất Nóng cảnh giác nhìn chằm chằm Tạ Ngưng Uyên: “Sao lại là hiểu lầm? Lần trước chúng ta tận mắt nhìn thấy mà, tiên tử đừng sợ, cho dù chú ý đạo hữu đi vắng, nhưng ta cũng sẽ bảo vệ ngươi!”
Lục Tang Tửu: “……”
Thật đúng là không biết giải thích thế nào, chẳng lẽ tự vả mặt mình, nói trước kia nàng đã nói dối sao?
Do dự một chút, nàng lên tiếng: “Hồ Rất Nóng à, hắn dù trước kia có làm sai chuyện gì, nhưng hiện tại hắn đã sửa sai rồi. Vừa rồi hắn còn vì cứu ta mà nhảy xuống cùng ta đấy.”
“Cho nên, chúng ta vẫn nên cho người biết sửa sai một cơ hội, đúng không?”
Người đang sửa sai – Tạ Ngưng Uyên: “……”
Sau khi Lục Tang Tửu khuyên can mãi, cuối cùng cũng thuyết phục được Hồ Rất Nóng, để hắn không còn coi Tạ Ngưng Uyên là kẻ thù nữa.
Lúc này, nàng mới có thời gian quan sát mọi người một lượt. Phong Lâm, Hồ Rất Nóng, Thẩm Ngọc Chiêu, kể cả Đóa Đóa đều ở đây, hơn nữa trông họ đều không sao cả.
“Ta ngã xuống quá đột ngột, cũng chưa kịp gỡ cấm chế trên người các ngươi, nên là Hồ Rất Nóng đã đi tìm người cứu các ngươi sao?”
