Chương 07: Hậu Cung Lột Xác, Ván Cờ Sinh Tử Lật Ngược Thế Cờ

Trên tường thành hoàng cung nguy nga tráng lệ, những dải cờ rồng bay phần phật, gió thổi căng như dây đàn, mang theo mùi sát khí nồng nặc của vương quyền.

Phía dưới thành, Thụy vương khoác trên mình bộ chiến giáp vàng rực, ngạo nghễ cưỡi trên lưng chiến mã dũng mãnh, phía sau là hàng hàng lớp lớp binh lính dày đặc, gươm giáo sáng lòa, bao vây hoàng cung kín như bưng.

Hắn vận dụng nội lực thâm hậu, truyền giọng nói vang dội đi khắp kinh thành, chấn động đến mức chim chóc quanh ngự hoa viên bay tán loạn:
“Tiêu Tranh là tên hôn quân vô đạo, hậu cung dâm loạn vô sỉ, khiến cho trời giận người oán! Hôm nay, bản vương phụng mệnh thay trời hành đạo, phế truất hôn quân, lập tân chủ để cứu vớt Đại Lương!”

Dưới tường thành, bách tính kinh thành tụ tập đông đúc, nghe thấy vậy liền xôn xao bàn tán, lòng người hoang mang tột độ.

Trái ngược với sự kinh hoàng của mọi người, Tiêu Tranh vẫn đứng hiên ngang trên lầu thành cao ngất. Hai tay hắn thong thả chắp sau lưng, vạt áo long bào vàng rực tung bay phần phật trong gió, khí chất đế vương áp đảo vạn vật.
“Hoàng thúc, lá cờ ‘thay trời hành đạo’ này của thúc, xem ra giương lên hơi sớm rồi đấy.”

Thụy vương ngửa cổ cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ:
“Tiêu Tranh, ngươi bớt giả vờ giả vịt ở đó đi! Chút chuyện xấu hổ nhơ nhớp nơi thâm cung của ngươi đã sớm truyền khắp thiên hạ rồi. Một tên hoàng đế bất lực, đến chuyện nam nữ phòng the còn không làm nổi thì còn mặt mũi nào mà ngồi chễm chệ trên chiếc long ỷ chí cao vô thượng kia?”

“Ai nói với hoàng thúc là trẫm không thể làm chuyện nam nữ?”
Khóe môi mỏng của Tiêu Tranh khẽ cong lên thành một nụ cười giễu cợt, đầy ẩn ý. Hắn thong thả giơ tay lên, vỗ bành bách hai cái.

Ngay lập tức, từ phía dưới lầu thành, một đội Ngự lâm quân tinh nhuệ áp giải vài vị đại thần bước lên. Chính là mấy vị phụ thân quyền lực của các phi tần — những người từng bí mật đập tiền “mua thân” vào mặt hoàng thượng. Lại bộ Thượng thư, Trấn Quốc công, cho đến vị phú hộ giàu nhất Giang Nam… ai nấy đều mặt mày lem luốc, đầu tóc bù xù, nhục nhã cúi gằm mặt không dám ngẩng đầu lên.

Sắc mặt Thụy vương thoắt cái biến đổi thất thường:
“Tiêu Tranh! Ngươi bày ra cái trò này là có ý gì?”

Tiêu Tranh nhàn nhạt nói, giọng điệu thản nhiên như không:
“Hoàng thúc thật sự cho rằng trẫm nhận tiền của bọn họ là để ăn chơi phung phí, hưởng lạc xa hoa sao?”
Hắn từ trong ống tay áo rộng lớn lấy ra một cuốn sổ da dày cộm, thẳng tay ném phịch xuống dưới chân thành.

“Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ! Đây chính là sổ sách thống kê mấy năm qua trẫm dùng số tiền bọn họ nộp để âm thầm chiêu binh mãi mã, xây dựng thế lực ngầm, tu sửa đê điều thủy lợi, cứu tế hàng vạn nạn dân vùng lũ. Từng khoản thu chi, từng lượng vàng ròng đều được ghi chép rõ ràng mười mươi.”

Thụy vương run rẩy nhặt cuốn sổ lên, lật xem qua vài trang, sắc mặt càng lúc càng xám ngoét, khó coi như ăn phải ruồi. Nhưng hắn vẫn cố đấm ăn xôi, gầm lên:
“Dù… dù có là như vậy đi chăng nữa, ngươi cũng không thể che giấu được sự thật là cái hậu cung của ngươi dâm loạn, phi tần lén lút thông gian bên ngoài!”

“Dâm loạn?” Tiêu Tranh bật cười lớn, tiếng cười tràn đầy sự châm biếm. “Hoàng thúc đang muốn nói đến việc Hiền phi ngày đêm may áo cho Trạng nguyên lang, hay là nói Thục phi cùng thống lĩnh Ngự lâm quân kề vai sát cánh luận bàn võ nghệ?”

Hắn khẽ vẫy tay một cái. Ngay lập tức, Hiền phi, Thục phi, Đức phi cùng dàn phi tần đồng loạt từ trong bóng tối bước ra. Thế nhưng, điều kinh dị nhất là trong tay các nàng lúc này không phải là khăn lụa hay quạt hoa, mà là… binh khí hạng nặng sáng choang.

Hiền phi lạnh lùng cầm song đao bén ngót, Thục phi hiên ngang cầm thanh trường thương sắc lẹm, Đức phi vác trên vai một cây lang nha bổng đầy gai nhọn gai mắt. Ngay cả ả Lộc Nhận Gia ngày thường yểu điệu thục nữ, giờ phút này cũng run rẩy cầm một thanh chủy thủ sắc lẹm.

Thụy vương trợn ngược hai mắt, suýt chút nữa ngã nhào khỏi lưng ngựa:
“Cái… cái quái gì thế này? Đám đàn bà này là sao?!”

“Bọn họ không chỉ đơn thuần là phi tử của trẫm, mà thực chất còn là… lực lượng ám vệ tinh nhuệ do chính tay trẫm dốc lòng bồi dưỡng bấy lâu nay.”

Tiêu Tranh vừa dứt lời, hội chị em chúng phi đồng loạt dùng lực xé toạc lớp cung trang lụa là rườm rà bên ngoài, để lộ ra những bộ chiến phục bó sát, gọn gàng, dũng mãnh bên trong.

Hiền phi múa một đường đao hoa sắc lẹm, khí chất nữ hiệp ngút trời:
“Nữ nhi của Lại bộ Thượng thư ta, chính là Lâu chủ của tổ chức sát thủ đứng đầu giang hồ — Thính Vũ Lâu!”

Thục phi dứt khoát nện mạnh mũi trường thương xuống nền gạch thành, mắt phượng trợn trừng:
“Nữ nhi của Trấn Quốc công ta, chính là ‘Ngọc Diện La Sát’ danh chấn biên quan, từng một tay chém bay đầu ba tên tướng giặc!”

Đức phi hung hãn vung mạnh cây lang nha bổng nặng trịch, cười khẩy:
“Nữ nhi của phú hộ Giang Nam ta, chính là Đại Tổng Bang chủ của Tào bang, thống lĩnh mười vạn huynh đệ đường thủy!”

Ta đứng bên cạnh Tiêu Tranh chứng kiến màn bộc lộ thân phận siêu ngầu của hội chị em, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Nghĩ ngợi hồi lâu xem mình nên làm gì cho ngầu, ta liền lặng lẽ thò tay vào trong ngực áo, lấy ra… chiếc bàn tính bằng vàng ròng sáng lấp lánh của mình, gõ cạch cạch vài cái, dõng dạc hô lớn:
“Còn Hoàng hậu Khương Ninh ta đây chính là… chính là Đệ nhất Thần toán thiên hạ, chuyên phụ trách quản lý tài chính, bấm quẻ thu tiền của cái hậu cung này!”

Toàn bộ chiến trường lập tức rơi vào trạng thái im lặng như tờ. Gió ngừng thổi, mây ngừng bay, ai nấy đều cạn lời trước màn giới thiệu của ta.

Gương mặt Thụy vương lúc xanh lúc trắng, biến đổi liên tục như tắc kè hoa, tức đến mức suýt chút nữa hộc máu:
“Tốt! Tốt lắm! Tiêu Tranh, không ngờ một tên ranh con như ngươi lại giấu bài sâu đến mức này! Nhưng ngươi tưởng chỉ dựa vào mấy mống đàn bà con gái này mà có thể cản nổi mười vạn đại quân chính quy của bản vương sao? Đừng mơ mộng hão huyền!”

Tiêu Tranh khẽ nở một nụ cười đắc thắng, đôi mắt phượng tràn đầy sự tự tin:
“Ai nói với hoàng thúc là trẫm chỉ có bấy nhiêu người?”

Hắn thong thả đưa tay lên, búng tay một cái “tách” vang giòn.

Ngay lập tức, phía bên ngoài tường thành hoàng cung, tiếng hò hét giết chóc, tiếng vó ngựa dậm chân rầm rầm đột nhiên vang dội cả một góc trời. Chỉ thấy từ bốn phương tám hướng, vô số binh mã mặc giáp trụ chỉnh tề như từ dưới đất chui lên, ào ào lao tới, bao vây ngược lại toàn bộ quân đội của Thụy vương kín như nêm cối, một con ruồi cũng không lọt qua được.

Người dẫn đầu các cánh quân cứu viện đại tài ấy, chính là tình lang tân khoa Trạng nguyên của Hiền phi (nay đang dẫn theo đại quân mật), tình lang thống lĩnh Ngự lâm quân của Thục phi… À không đúng, tình lang của Đức phi thì không tới, nhưng thay vào đó là ba nghìn huynh đệ Tào bang mình trần trùng trục, tay lăm lăm đại đao xông xáo đi đầu.

Thụy vương kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc, triệt để sụp đổ:
“Chuyện này… chuyện này sao có thể xảy ra được?! Quân đội ở đâu ra mà nhiều thế này?!”

Thụy vương nhìn quanh, thấy quân địch dày đặc, tầng tầng lớp lớp bao vây xung quanh, biết rõ đại thế đã mất, sấm sét có nổ cũng không cứu vãn nổi. Ông ta bất lực thở dài một tiếng cay đắng, buông thõng hai tay, thẳng cánh ném binh khí xuống đất, cúi đầu bước xuống ngựa chịu trói đầu hàng.

Một trận cung biến kinh thiên động địa, suýt chút nữa làm đổi ngôi vương, cứ thế kết thúc một cách đầy kịch tính, bất ngờ và tấu hài vô đối. Bách tính kinh thành chứng kiến màn lật kèo kinh điển liền reo hò vui mừng khôn xiết, tiếng hô “Hoàng thượng vạn tuế! Vạn vạn tuế!” vang vọng khắp không gian.

Ta đứng bên cạnh Tiêu Tranh, nhìn nghiêng góc nghiêng tuấn tú, ngạo nghễ của hắn dưới ánh nắng vàng, bỗng chốc cảm thấy bóng dáng tên địa chủ bóc lột này lúc này sao mà cao lớn, vĩ đại đến thế.

Nam nhân này quả thực là một thiên tài ngầm. Hắn đã dùng cái cớ hoang đường, lầy lội nhất thiên hạ — tự nhận mình “yếu sinh lý” — để bày ra một ván cờ chính trị khổng lồ nhất, lừa gạt toàn bộ thiên hạ. Hắn không những giữ vững như bàn thạch chiếc ghế rồng của mình, thanh trừng sạch bóng những kẻ có dã tâm phản loạn trong triều đường, mà thậm chí… còn tiện tay lừa gạt kiếm được một khoản tiền khổng lồ từ nhà vợ để sung vào công quỹ quốc gia.

Nghĩ đến đây, ta gõ cạch cạch chiếc bàn tính vàng trong tay, thầm cảm thán trong lòng: Tiêu Tranh à Tiêu Tranh, người quả thực là kẻ thắng đậm nhất cái cuộc đời này rồi!


Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top