Sau khi thế lực phản loạn của Thụy vương bị đập tan tành, triều đình Đại Lương được một phen thanh lọc triệt để, từ đó về sau không còn một mống đại thần nào dám hé răng nói ra nói vào một câu nào nữa.
Về phần Thái hậu nương nương, bà bị hàng loạt cú lật kèo kinh hoàng của cậu con trai quý tử làm cho kinh ngạc đến mức ngây người, triệt để hết hy vọng làm đạo diễn cung đấu. Kể từ ngày đó, bà tự giam mình trong cung Từ Ninh, ngày ngày ăn chay niệm Phật, gõ mõ tụng kinh, tuyệt đối không thèm bước chân ra ngoài hỏi chuyện hồng trần nữa.
Hậu cung của ta lại nhanh chóng khôi phục lại vẻ yên bình, hòa thuận và tràn ngập tiếng cười như thuở ban đầu. Có điều, sau màn lột xác thân phận cực ngầu ở lầu thành, phong cách giải trí hằng ngày của hội chị em đã có một bước chuyển mình đầy bạo lực.
Hiền phi nương nương không còn thèm ngồi vá áo cho Trạng nguyên lang nữa, tỷ ấy đổi sở thích sang phóng phi đao vù vù vào bia ngắm giữa sân cung Cảnh Nhân. Thục phi thì không buồn vẽ tranh phong cảnh nữa, ngày ngày tỷ ấy xách tai gã thống lĩnh Ngự lâm quân tội nghiệp ngồi một chỗ, ép gã phải học cách… thêu hoa mẫu đơn lên khăn lụa. Còn Đức phi thì chuyển từ viết thư tình sến sẩm sang dùng bồ câu đưa thư siêu tốc, ngày đêm bàn bạc, tính toán sổ sách làm ăn lớn với phú hộ giàu nhất Giang Nam.
Duy chỉ có ta, Hoàng hậu Khương Ninh, là vẫn giữ vững lập trường kiên định của mình: Tiếp tục sống cuộc đời cá muối ăn no chờ chết, thảnh thơi cắn hạt dưa, gặm đùi gà.
Thế nhưng, chuỗi ngày bình yên hưởng lạc đó kéo dài chẳng được bao lâu thì biến cố kinh hoàng lại ập xuống đầu ta. Vào một buổi sáng đẹp trời, ta bỗng dưng cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, lồng ngực nôn nao, rồi ôm lấy bệ cửa nôn thốc nôn tháo.
Tiêu Tranh hốt hoảng cho gọi viện trưởng Thái y viện tới gấp. Lão thái y già run rẩy đặt ba ngón tay lên cổ tay ta bắt mạch, chỉ chưa đầy ba mươi giây sau, lão bỗng trợn tròn mắt, “phịch” một tiếng quỳ sụp hai đầu gối xuống đất, dập đầu lia lịa:
“Chúc mừng bệ hạ! Chúc mừng Hoàng hậu nương nương! Đây… đây chính là hỉ mạch tròn ba tháng rồi ạ!”
Bộp! Chiếc đùi gà béo ngậy đang cầm trên tay ta thẳng cánh rơi tự do xuống đất.
Thôi xong đời ta rồi! Phen này có nhảy xuống dòng sông Hoàng Hà cuồn cuộn cũng không cách nào rửa sạch được vết nhơ này nữa!
Đầu óc ta đóng băng, trong lòng gào thét thảm thiết. Hãy nhớ lại xem, cách đây không lâu, Tiêu Tranh đã dõng dạc đứng trước mặt Thái hậu và ba quân tướng sĩ công khai tuyên bố bản thân hắn “bị bất lực”, hoàn toàn không thể làm chuyện nam nữ phòng the. Thế mà bây giờ, cái bụng của Hoàng hậu là ta đây lại đột ngột phình to ra, có hỉ mạch tận ba tháng!
Chiếc mũ xanh này, cái sừng to tướng này coi như đã được đóng đinh, đội chắc nịch lên trên đầu vị hoàng đế Đại Lương rồi! Độc giả trong thiên hạ mà biết chuyện này, kiểu gì chẳng cười thối mũi hắn!
Ta run lẩy bẩy như cầy sấy, ngước đôi mắt ngập ngụa nước mắt nhìn sang Tiêu Tranh, giọng lạc hẳn đi:
“Bệ hạ… người phải tin thần thiếp… thần thiếp thật sự không có đi ra ngoài vụng trộm cắm sừng người đâu mà…”
Ta vô cùng muốn giải thích để minh oan cho bản thân, nhưng lại cay đắng phát hiện ra mình chẳng biết phải giải thích từ đâu cho hợp tình hợp lý. Bản thân ta đến một mống tình lang, một tên nam nhân tri kỷ bên ngoài cũng không có, vậy cái đứa bé trong bụng này rốt cuộc là từ đâu chui ra? Chẳng lẽ loài người bây giờ tiến hóa đến mức có thể tự mình phân đôi tế bào, tự sinh sản vô tính được rồi sao?
Trái ngược hoàn toàn với kịch bản hoàng đế nổi lôi đình lôi vợ ra chém đầu, trên gương mặt tuấn tú của Tiêu Tranh lúc này không hề có lấy một chút giận dữ nào. Ngược lại, hắn khẽ nhướng mày phượng, bờ môi mỏng cong lên thành một nụ cười vô cùng quỷ dị, đầy gian xảo.
Hắn phất tay ra lệnh cho toàn bộ thái y, cung nữ tháo chạy lui hết xuống, rồi thong thả từng bước tiến lại gần giường. Hắn cúi người, vươn bàn tay to lớn, ấm áp ra nhẹ nhàng nâng chiếc cằm đang run rẩy của ta lên, ép ta phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn:
“Khương Ninh, nàng tự nhìn lại cái trí nhớ cá vàng của mình xem, có phải nàng đã vô tình quên mất một chuyện vô cùng quan trọng rồi không?”
Ta ngơ ngác, chớp chớp mắt đầy tội nghiệp:
“Quên… thần thiếp quên chuyện gì cơ ạ?”
Tiêu Tranh khẽ bật cười khúc khích, hơi thở nam tính quyến rũ phả sát bên tai ta, trầm thấp nhắc nhở:
“Nàng quên rồi sao? Cái đêm ba tháng trước, sau khi giải quyết xong mật vụ của Thính Vũ Lâu, nàng đã uống say khướt đến mức không biết trời đất là gì…”