Hôm sau đến công ty, tôi nhận ra bầu không khí xung quanh có gì đó sai sai.
Mấy đồng nghiệp bình thường vốn thân thiết với tôi bỗng dưng nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ.
Cứ hễ tôi bước đến gần là bọn họ lại lập tức tản ra chỗ khác.
Thấy có biến, tôi tìm ngay Tiểu Hòa — người đồng nghiệp thân nhất của mình để hỏi chuyện.
Tiểu Hòa kéo tuột tôi vào một góc khuất, nhỏ giọng sốt sắng:
“Khương Niệm ơi, cậu nghe gì chưa? Cả công ty đang đồn ầm lên là cậu chen chân vào cuộc tình của người khác đấy.”
“Cái gì cơ?”
“Họ bảo là, chồng hiện tại của cậu vốn dĩ là bạn trai thanh mai trúc mã của Vy Vy, là do cậu dùng thế lực cướp được.
Hôm qua Vy Vy khóc lóc thảm thiết trước đầu xe chồng cậu, mấy người nhìn thấy liền đồn rùm beng lên.
Bây giờ họ mặc định con bé đó mới là bạn gái chính thức, còn cậu là tiểu tam giật bồ.”
Nghe xong, tôi cứng họng mất nửa ngày trời.
Không phải vì tức giận, mà là bị cái kỹ năng đổi trắng thay đen, hoang tưởng đỉnh cao của con bé này làm cho buồn cười.
“Mình biết rồi.” Tôi thản nhiên nói.
“Cậu không định ra mặt giải thích à?” Tiểu Hòa lo lắng hỏi.
“Không cần giải thích.” Tôi đáp, “Cây ngay không sợ chết đứng, để xem chúng nó diễn được đến đâu.”
Tôi biết bây giờ có nói gì cũng vô dụng, tin đồn đang hot, càng bôi lại càng đen.
Hơn nữa, tôi cũng chẳng rảnh háng đi phí lời giải thích với những kẻ hóng hớt vô tri.
Nhưng thứ thực sự khiến tôi quyết định vả mặt phản kích, chính là những lời tôi vô tình nghe được trong phòng trà vào buổi trưa.
Lúc tôi chuẩn bị đẩy cửa bước vào, bên trong Vy Vy đang ngồi tụ tập buôn chuyện, khóc lóc với mấy chị em đồng nghiệp.
“… Em cũng không trách chị Khương Niệm đâu ạ, chuyện tình cảm mà, ai nói trước được điều gì?
Chỉ là trong lòng em thấy hơi tủi thân một chút thôi.” Cô ta cúi đầu, giọng nói run run êm ru.
“Em hiền lành quá cơ!” Đồng nghiệp Lý Manh bên cạnh bất bình ra mặt, ra sức bênh vực.
“Cái con Khương Niệm đó nhìn qua đã biết chẳng phải loại tử tế gì.
Đi cướp bạn trai của người khác mà hằng ngày vẫn vác mặt đến công ty làm như không có chuyện gì xảy ra.”
“Các chị đừng nói vậy, chị Khương Niệm thực ra cũng không xấu đâu…” Giọng Vy Vy nhỏ dần, ra vẻ thánh nữ.
“Em còn gọi nó là chị? Nó có xứng không?”
Đúng lúc đó, tôi bưng ly nước thản nhiên bước vào, cả phòng trà bỗng chốc im phăng phắc không một tiếng động.
Vy Vy thấy tôi xuất hiện, sắc mặt tái nhợt đi trong một chớp mắt.
Thế nhưng rất nhanh, ả lại lấy lại cái dáng vẻ yếu đuối, đáng thương thường ngày.
Lý Manh thì nhìn tôi bằng ánh mắt khiêu khích, lớn giọng móc mỉa đầy mờ ám:
“Có mấy người ấy à, làm chuyện trái lương tâm, giật bồ người khác mà vẫn hùng hồn gớm, da mặt dày thật đấy.”
Tôi hoàn toàn coi cô ta là không khí, đi thẳng đến trước mặt Vy Vy, khóa chặt mục tiêu:
“Vy Vy, em rêu rao với cả công ty là tôi cướp bạn trai của em à?”
Ả cắn môi, hốc mắt đỏ hoe, vội vàng xua tay: “Chị Khương Niệm, em không có nói thế bao giờ…”
“Vậy em đã kể cái gì với đồng nghiệp? Kể lại tại đây cho tôi nghe thử xem nào.”
Cô ta cúi gằm mặt xuống không nói được câu nào, nước mắt lã chã rơi như mưa sa.
Lý Manh thấy chướng mắt liền chen vào can thiệp:
“Khương Niệm, cô vừa phải thôi nhé! Cô cướp bạn trai người ta rồi còn cậy thế mạnh mồm bắt nạt ai?”
Tôi quay đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ta:
“Cô bảo tôi cướp bạn trai của cô ta. Thế tôi hỏi cô, cô có biết bạn trai cô ta thực sự là ai không?”
Lý Manh ngớ người ra mất mấy giây: “Không phải là chồng cô sao?”
“Đúng, là chồng tôi. Vậy cô có biết chúng tôi kết hôn bao lâu rồi không?
Cô có biết chồng tôi và cô ta rốt cuộc có quan hệ gì không mà ngồi đây khóc mướn?”
Lý Manh bị tôi chất vấn liên tục thì á khẩu, mặt mũi ngơ ngác quay sang nhìn Vy Vy để tìm đồng minh.
Vy Vy thấy tình hình bất lợi, vội vàng lau nước mắt, giở bài chuồn:
“Chị Khương Niệm, chị đừng làm khó các chị ấy. Là lỗi của em, em không nên tới công ty này làm việc…”
“Em đừng có hở ra một tí là đóng vai nạn nhân nhận lỗi.” Tôi gằn giọng, ép sát.
“Em cứ nói rõ ràng trước mặt mọi người ở đây đi: Tôi rốt cuộc có cướp bạn trai của em không?”
Ả ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt đẫm lệ đầy uất ức nhìn tôi, môi run bần bật nhưng không thốt nên lời.
“Không nói được đúng không?” Tôi mỉm cười, giọng vang lên đanh thép:
“Vậy để chính thất là tôi nói thay cho em nhé.”
“Chồng tôi — Minh Triết, là người ơn của bố em.
Anh ấy tài trợ cho em đi học đại học, chi tiền xây nhà dưới quê, thậm chí gánh luôn mấy khoản nợ cờ bạc tỷ đồng cho nhà em.”
“Em gọi anh ấy là ‘anh trai’, anh ấy giúp đỡ em hoàn toàn vì muốn trả ơn nghĩa năm xưa cho bố em, chỉ có thế thôi.”
“Còn chuyện giữa tôi và anh ấy, chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, có giấy đăng ký kết hôn và tổ chức đám cưới đàng hoàng.”
“Em bảo tôi cướp bạn trai em? Xin hỏi, em chính thức trở thành bạn gái của chồng tôi từ bao giờ thế? Cho tôi xem cái bằng chứng cái?”
Cả phòng trà lúc này yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Sắc mặt Lý Manh hết xanh lại trắng, quay sang lườm Vy Vy cháy mặt: “Những gì cô ta nói là thật à?”
Nước mắt Vy Vy lúc này tuôn trào dữ dội hơn, sụp đổ hoàn toàn: “Em không có ý đó… Em chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Tôi không buông tha, ép hỏi đến cùng.
Đuối lý, Vy Vy cuối cùng cũng không rặn ra được một lời giải thích nào.
Ả bưng mặt khóc nức nở, nhục nhã bỏ chạy thẳng ra khỏi phòng trà.