Nhìn thấy người mẹ yêu dấu vẫn bằng an vô sự đứng trước mặt, bao nhiêu uất hức, tủi nhục lẫn nỗi sợ hãi tột cùng từ kiếp trước bỗng chốc vỡ òa, dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi không thể nào kìm nén nổi.
“Mẹ ơi! Bố đang tìm cách hãm hại mẹ! Sợi dây chuyền kim cương kia thực chất là một thứ tà vật gian ác, chỉ cần đeo vào là linh hồn của mẹ và Trương Mạn Lệ sẽ bị tráo đổi cho nhau. Mẹ tuyệt đối, tuyệt đối không được động vào nó!”
Chân mày mẹ tôi lập tức nhíu chặt lại.
Vốn là một nữ tổng tài quyền lực, một tay chèo lái cả tập đoàn kinh tế lớn, tâm tư và sự nhạy bén của bà đương nhiên vượt xa người thường.
Thực ra, bà đã sớm đánh hơi được mối quan hệ bất chính, lén lút giữa bố tôi và Trương Mạn Lệ, nhưng bấy lâu nay vì muốn giữ cho tôi một mái ấm vẹn tròn nên bà mới cắn răng nhẫn nhịn.
“Bình tĩnh lại đã con gái, có chuyện gì cứ từ từ nói cho mẹ nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Bà tiến tới, siết chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi.
Tôi liền đem toàn bộ những bi kịch, những đòn tra tấn dã man mà mình phải nếm trải ở kiếp trước ra kể lại, không dám giấu diếm dù chỉ một chi tiết nhỏ.
Lắng nghe lời tôi kể, sắc mặt mẹ từ kinh ngạc tột độ dần chuyển sang lạnh ngắt như tờ, đôi mắt phảng phất một tầng băng giá lạnh thấu xương tủy.
Không gian chìm vào im lặng tịch mịch suốt ba phút dài, sau đó bà nhẹ nhàng giơ tay lau đi những giọt nước mắt trên má tôi.
“Là do mẹ quá u mê, hồ đồ, đã để con gái của mẹ phải chịu nhiều uất ức rồi.”
“Chuyện mèo mả gà đồng dơ bẩn giữa hai kẻ đó, mẹ vốn đã nắm trong lòng bàn tay. Chỉ là mẹ không thể ngờ lòng dạ của bọn chúng lại thâm độc, tàn nhẫn đến mức tuyệt tình này.”
Trong ánh mắt bà bỗng lóe lên một tia sắc lạnh, kiên định:
“Niên Niên đừng sợ nữa. Kiếp này, mẹ con mình tuyệt đối sẽ không để cho mưu đồ của bọn chúng được toại nguyện.”
Trái tim vốn treo lơ lửng, đầy bất an suốt hai đời của tôi cuối cùng cũng được buông xuống một cách nhẹ nhõm.
Kiếp trước tôi đã phải chết thảm khốc trong cô độc. Kiếp này, khi tôi và mẹ cùng chung một chiến tuyến, nhất định tôi phải khiến cặp đôi tra nam tiện nữ kia phải trả một cái giá thật đắt.
Tôi gạt đi nước mắt, trong đầu chợt lóe lên một kế hoạch hoàn hảo.
“Mẹ, con đã nghĩ ra cách để gậy ông đập lưng ông, trừng trị bọn họ rồi.”
2
Ngay trong đêm đó, mẹ tôi lập tức dùng các mối quan hệ vip của mình để liên hệ với một nghệ nhân kim hoàn lão luyện, chuyên chế tác trang sức mô phỏng cao cấp.
Bà chụp lại tỉ mỉ từng góc cạnh, chi tiết nhỏ nhất của sợi dây chuyền thật, trực tiếp chi ra ba triệu tệ để yêu cầu vị thợ già này phải thức trắng đêm làm gấp một sợi dây chuyền giả giống y như đúc.
Trong thời gian chờ đợi món hàng giả hoàn thiện, mẹ tôi đã đeo sợi dây chuyền thật lên cổ trong vòng vài giây, chụp một bức ảnh sắc nét rồi gửi qua cho bố tôi.
Quả nhiên, Lâm Kiến Quốc ở đầu dây bên kia tỏ ra vô cùng phấn khích, liên tục nhắn tin khen ngợi vẻ đẹp của mẹ, hoàn toàn sập bẫy bước đầu tiên trong kế hoạch của chúng tôi.
Để đề phòng việc bố tôi đột xuất trở về và phát hiện ra sơ hở, mẹ tôi còn chủ động tìm cớ rời khỏi nhà vài ngày để lánh mặt.
Bố tôi ở ngoài vẫn ngốc nghếch gọi điện dặn dò bà bằng được rằng phải đeo sợi dây chuyền đó mỗi ngày, tuyệt đối không được tháo ra nửa bước.
Sáng ngày hôm sau khi tới trường, vừa bước chân vào lớp học, tôi đã thấy Chu Tử Hào đang cầm chiếc gương nhỏ điệu đà tút tát lại nhan sắc.
Cậu ta cong ngón tay run rẩy lén tô chút son môi, mái tóc uốn xoăn nhẹ bồng bềnh được chăm chút rất kỹ lưỡng. Thậm chí, bộ đồng phục học sinh còn bị cậu ta tự ý cắt sửa cho bó sát vào eo, nhìn qua còn mỏng manh, yếu điệu hơn cả đám con gái trong lớp.
Mấy nam sinh đi ngang qua nhìn thấy cảnh đó liền buông lời trêu chọc đầy ác ý:
“Kìa, Chu Tử Hào lại đang tập làm con gái đấy à? Có cần các anh góp tiền mua cho cái váy xòe mà mặc không?”
Chu Tử Hào lập tức trừng mắt, hai tay chống nạnh, vênh mặt lên đáp trả bằng giọng chua ngoa:
“Mắc mớ gì đến mấy người! Còn dám nói năng hàm hồ nữa là tôi cào nát mặt ra đấy!”
Đám con trai rộ lên một trận cười nhạo báng rồi kéo nhau đi thẳng.
Cả ngôi trường này ai mà không biết, ước mơ cháy bỏng giấu kín trong lòng Chu Tử Hào là được trở thành một người phụ nữ thực thụ.
Cậu ta cuồng làm đẹp, mê mẩn những chiếc váy lộng lẫy, thích trang điểm và sâu trong xương tủy luôn cảm thấy chán ghét cái thân xác nam nhi của mình.
Tôi lững thững đi thẳng đến cạnh bàn của cậu ta, nhẹ nhàng đặt tay lên vai vỗ nhẹ một cái.
Cậu ta giật nảy mình, đưa ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác và hằn học nhìn tôi:
“Cậu cũng định đến đây để chế giễu tôi có phải không?”
Tôi không nói không rằng, lặng lẽ rút chiếc hộp nhung đỏ thắm từ trong ba lô ra, đặt ngay trước mặt cậu ta.
“Tôi không rảnh để đến cười nhạo cậu. Tôi đến đây là để tặng cho cậu một món bảo bối vô giá.”
Chu Tử Hào bán tín bán nghi mở chiếc hộp ra. Viên kim cương khổng lồ to như quả trứng chim bồ câu bên trong tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh, khiến cậu ta nhìn đến ngây dại, cả người đờ đẫn.
“Cái này… cái này thực sự là kim cương thật sao?”
Tôi hạ thấp giọng, chậm rãi rót mật vào tai cậu ta:
“Sợi dây chuyền này từng được một vị đại sư đắc đạo khai quang, là một linh vật có linh tính cực mạnh. Chỉ cần cậu đeo nó liên tục không rời thân đủ ba ngày, nó sẽ giúp cậu hoàn thành tâm nguyện lớn nhất cuộc đời mình.”
Đôi mắt Chu Tử Hào lập tức sáng rực lên như bắt được vàng.
“Thật thế sao? Đeo ba ngày là có thể biến thành con gái thật à?”
“Hiệu quả của nó còn thần kỳ hơn cả việc cậu đi phẫu thuật chuyển giới.”
Tôi thản nhiên bồi thêm một câu định hướng:
“Có điều, nó sẽ không biến cậu thành một cô nhóc mười mấy tuổi đâu. Có thể cậu sẽ trở thành một mỹ nhân chín chắn ngoài ba mươi tuổi, sở hữu gương mặt sắc sảo và một vóc dáng quyến rũ vạn người mê.”
Lời tôi còn chưa dứt, Chu Tử Hào đã kích động đến mức thở dốc, vội vàng ngắt lời:
“Tôi đồng ý! Bao nhiêu tuổi tôi cũng chấp nhận hết! Chỉ cần có thể giúp tôi làm phụ nữ đích thực là được rồi!”
Cậu ta vội vã, cuống cuồng cầm lấy sợi dây chuyền, trực tiếp đeo lên cổ rồi lấy tay áp chặt vào ngực như thể đang ôm giữ mạng sống của mình.
“Cậu cứ yên tâm đi! Trong ba ngày này tôi thề sẽ không tháo nó ra dù chỉ một giây. Kể cả lúc đi tắm hay đi ngủ, tôi cũng sẽ đeo khít trên người!”
Những ngày sau đó, Chu Tử Hào coi sợi dây chuyền ấy như báu vật hộ mệnh, bảo vệ nghiêm ngặt.
Bất cứ ai vô tình chạm vào, cậu ta liền xù lông nhím trở mặt ngay lập tức. Thậm chí ngay cả khi chạy bộ trong tiết thể dục, cậu ta cũng một tay giữ chặt lấy cổ áo, chỉ sợ bảo vật bị rơi mất.
Tôi lặng lẽ đếm ngược thời gian trong lòng. Chỉ còn đúng một ngày nữa thôi, tà thuật hoán đổi linh hồn sẽ chính thức phát huy tác dụng. Thời điểm đó vừa vặn lại trùng khớp với đêm tiệc từ thiện kỷ niệm 16 năm ngày cưới của bố mẹ tôi.
Buổi chiều tan học về nhà, vừa đẩy cửa bước vào phòng khách, tôi đã thấy bóng dáng quen thuộc của Trương Mạn Lệ đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa, ghé sát rạt vào người mẹ tôi. Những ngón tay sơn sửa cầu kỳ của mụ ta liên tục sờ mó, vuốt ve sợi dây chuyền giả hàng cao cấp trên cổ mẹ, sự thèm khát và đố kỵ trong ánh mắt mụ lộ rõ mồn một, chẳng thèm che giấu.
“Nam Nam này, nước da của cậu trắng ngần, diện sợi dây chuyền này vào đúng là đẹp đến mê hồn. Tớ thật sự ghen tị với cậu khi có được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ hết mực như Kiến Quốc đấy.”
Mẹ tôi giả vờ e ấp, nở nụ cười dịu dàng đáp lại:
“Anh ấy cũng chỉ có chút tấm lòng này thôi mà. Mấy ngày nay tớ thích mê, đeo suốt chẳng nỡ tháo ra lúc nào cả.”