Ba ngày sau, trong lúc tôi cùng Châu Khải Sơn ra ngoài bàn thảo kế hoạch cuối cùng nhằm lật đổ hoàn toàn nhà họ Giang, gã trợ lý cũ đột nhiên đến tìm tôi. Cậu ấy do bị tủ rượu đổ đè trúng lần trước, chấn thương quá nặng nên phải nằm viện điều trị cho đến tận hôm nay.
Khoảnh khắc vừa chạm mắt tôi, hốc mắt cậu ấy đã đỏ hoe, rơm rớm nước mắt:
“Chị Nghiên, thấy chị vẫn bình an vô sự, thật tốt quá rồi!”
“Xin lỗi chị, lúc ấy em bất lực không bảo vệ được chị, để chị bị Giang Thần cùng con mụ kia hãm hại…” Nhắc tới đây, cậu ấy nghẹn lời vì xót xa, nhìn tôi đầy hối lỗi.
“Không sao cả, chị Nghiên của cậu từng bò ra từ núi thây biển máu, chút chuyện này có là gì đâu.” Năm mươi mốt tuổi vì để sống sót qua cơn đói khát, tôi đã tự bán mình vào lò đào tạo sát thủ. Mười năm huấn luyện địa ngục cùng hàng chục trận huyết chiến sinh tử đã rèn giũa cho tôi một thân thể bách độc bất xâm. Nói xong, tôi mỉm cười vỗ vai an ủi cậu ấy.
Nét áy náy trên gương mặt trợ lý mới dịu đi đôi chút, cậu ấy chuyển sang vẻ phấn chấn: “Chị Nghiên, Giang Thần và ả đàn bà kia gặp quả báo rồi!”
“Nghe đâu Giang Thần vì muốn cầu xin chị nguôi giận, đã cưỡng chế lôi Phương Nhã đến bệnh viện ép bỏ thai. Ả ta sống chết chống cự, cuối cùng bị Giang Thần sai thuộc hạ ra tay tàn nhẫn đến mức sảy thai ngay tại chỗ.”
“Ả cứ tưởng vác bụng bầu là bước chân được vào hào môn làm phu nhân, kết cục chuốc lấy thảm cảnh này, thật là đáng đời!”
Tôi nghe xong chỉ thản nhiên nhếch môi, ngước mắt vẫy tay với Châu Khải Sơn đang sải bước về phía mình: “Lão Châu, chuyện đàm phán sao rồi?”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, đáp: “Mọi thứ rất suôn sẻ.”
“Chiều mai, cơ quan thuế sẽ thanh tra toàn diện sổ sách của Giang Thị. Toàn bộ cổ phiếu của nhà họ Giang sẽ hóa thành mớ giấy lộn vô giá trị, Giang Thần chắc chắn sẽ biến thành một kẻ thân bại danh liệt, không nhà để về.”
Vừa dứt lời thì điện thoại của tôi đổ chuông. Tôi bắt máy, đầu dây bên kia vang lên chất giọng khàn đặc, đầy áp lực của Giang Thần:
“Nghiên Nghiên, đứa con của Phương Nhã đã không còn nữa, đây là cái giá cô ta phải trả để đền mạng cho con chúng ta.”
“Anh không dám cầu xin em tha thứ, chỉ là… em có thể cho anh gặp mặt một lần cuối không? Để anh được nhìn thấy em thêm một lần nữa thôi.”
Thật nực cười. Tâm trí tôi từ lâu đã không còn chỗ cho hắn, liền thẳng tay cúp máy.
Ngày kế tiếp, lực lượng chức năng điều tra ra tập đoàn Giang Thị gian lận thuế với số tiền khổng lồ, lệnh bắt giữ Giang Thần lập tức được ban hành. Thế nhưng, khi cảnh sát đẩy cửa phòng tổng giám đốc ra, đập vào mắt họ chỉ là vũng máu tươi loang lổ khắp sàn nhà, cùng thể xác lạnh ngắt của Giang Thần.
Hắn đã tự kết liễu đời mình. Ngay sau khi gọi cuộc điện thoại cuối cùng cho tôi, hắn đã ngậm nòng súng tự sát.
HẾT.




