Chương 01: Chiếc áo ngủ giá bảy mươi triệu
Hai giờ sáng, tôi giật mình tỉnh giấc vì cổ họng khô khốc như rang. Sau khi uống xong ly […]
Hai giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì họng khô như rang. Uống ngụm nước xong thì mắt mở thao láo, bay sạch cơn buồn ngủ. Nhìn sang bên cạnh, Minh Triết — lão chồng đầu ấp tay gối của tôi vẫn đang ngủ say như chết, thở đều đặn. Sợ làm lão thức giấc, tôi lướt tóp tóp theo thói quen. Đang lướt vô tri thì đập vào mắt một bài đăng khiến tôi đứng hình mất 5 giây.Trong ảnh, một em gái đang mặc chiếc áo ngủ lụa sâm-panh của nam, cố tình kéo trễ vai để flex xương quai xanh trắng nột, ánh mắt mơ màng kiểu ngây thơ vô tội rồi check-in trước gương. Caption thì sặc mùi thả thính: “Mùi hương của anh, làm em say đắm.” Tôi nhìn cái áo mà máu dồn hết lên não. Cái áo Loro Piana đấy chính tay tôi ra thẳng sạp đồ hiệu đập gần trăm củ mua tặng sinh nhật chồng tháng trước chứ đâu! Kinh tởm hơn, con bé trong ảnh là Vy Vy — đứa sinh viên nghèo vượt khó được chồng tôi “tài trợ học bổng” bấy lâu nay. Tuần trước nó còn đến nhà tôi giả vờ ngoan ngoãn. Và cái góc check-in kia, không chệch đi đâu được, chính là phòng thay đồ riêng trong phòng ngủ master của tôi!Đỉnh điểm phẫn nộ, tôi bấm vào trang cá nhân xem em gái “trà xanh” diễn trò. Bên dưới, mấy đứa bạn nó vào hùa: “Ê, chốt đơn được tổng tài rồi hả bạn iu?” Nó thả nhẹ cái icon e thẹn: “Vẫn thiếu một chút danh phận nữa thui ạ.” Đứa khác lại vào bú fame: “Áo ngủ này sương sương cũng cả gia tài, anh nhà cưng bạn hết nấc.” Nó rep tỉnh bơ: “Anh ấy trước giờ có bao giờ để mình chịu thiệt đâu.”
Hai giờ sáng, tôi giật mình tỉnh giấc vì cổ họng khô khốc như rang. Sau khi uống xong ly […]