Những ngày tháng tiếp theo trong cung cứ thế gà bay chó chạy, náo nhiệt vô cùng mà trôi qua.
Biến cố chỉ thực sự bắt đầu khi Thái hậu nương nương hồi cung.
Thái hậu vốn là thân mẫu ruột của Tiêu Tranh, đồng thời cũng chính là vị “Vua Cung Đấu” thế hệ trước, một mình quét sạch tam cung lục viện để leo lên vị trí đỉnh cao danh vọng.
Bà lên chùa trên Ngũ Đài Sơn ăn chay cầu phúc ròng rã suốt ba năm trời. Vừa đặt chân trở về hoàng cung, bằng khứu giác nhạy bén của một cao thủ, bà liền lập tức ngửi ra có điều gì đó sai sai trong bầu không khí nơi đây.
Đâu rồi cảnh phi tần tát nhau nảy lửa? Đâu rồi chiêu trò hạ độc thủ hãm hại long thai? Không có, hoàn toàn không có! Cả cái hậu cung này sống với nhau hòa thuận, thân thiết như một gia đình văn hóa kiểu mẫu.
Hiền phi ngày ngày ngồi thêu khăn tay lụa là tặng cho Thục phi. Thục phi thì hăng hái đứng ngoài sân dạy Đức phi múa đao luyện võ. Còn Đức phi lại hào phóng đem tổ yến thượng hạng sang tẩm bổ cho Hiền phi.
Thái hậu nhìn cảnh tượng “tình chị duyên em” này mà lạnh cả sống lưng. Bà cảm thấy chuyện này vô cùng bất bình thường, chắc chắn có âm mưu gì đó rất khủng khiếp đứng sau.
“Hoàng hậu,” Tại chính điện cung Từ Ninh, Thái hậu nghiêm mặt, uy nghi ngút ngời, “Ai gia nghe nói hoàng đế đăng cơ đã lâu mà đến tận bây giờ hậu cung vẫn chưa có nổi một mụn con?”
Ta quỳ rạp dưới đất, diễn sâu đến mức lông mi cũng chẳng buồn động, dáng vẻ cúi mày thuận mắt vô cùng:
“Hồi bẩm mẫu hậu, tất cả là do thần thiếp bất tài, vô năng.”
“Quả thật là vô năng!” Thái hậu lạnh lùng hừ một tiếng, đập mạnh tay xuống bàn. “Vào cung làm dâu đã ba năm trời, ngay cả một cái trứng chim cũng không đẻ ra được, đúng là chiếm hố xí mà không chịu đi ngoài.”
Khóe miệng ta giật giật liên hồi, trong lòng thầm gào thét: Mẫu hậu ơi là mẫu hậu! Con trai bảo bối của người ngày nào cũng tống một đống tấu chương bắt con thức đêm phê duyệt đến rớt cả tóc, con lấy đâu ra thời gian và sức lực để đẻ trứng cho người?
Huống chi, dù ta có là gà mái muốn đẻ trứng đi chăng nữa, thì cũng phải có người bằng lòng phối hợp đúc khuôn chứ!
Tiêu Tranh tuy rằng đêm nào cũng lù lù vác xác đến ngủ lại cung Khôn Ninh của ta thật đấy, nhưng tên địa chủ bóc lột đó đến chỉ để cầm roi giám sát ta làm việc mà thôi!
“Ai gia lần này trở về, có đặc biệt mang theo một người mới.” Thái hậu khẽ vỗ tay hai cái.
Từ phía sau rèm che, một vị mỹ nhân mặc váy hồng cánh sen yểu điệu, thướt tha, dáng đi uyển chuyển như liễu rủ trước gió bước ra.
“Thần nữ Lộc Nhận Gia, tham kiến Thái hậu nương nương, tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Cái giọng nói nũng nịu ngọt như mía lùi ấy cất lên làm xương cốt ta suýt chút nữa thì nhũn ra thành nước.
“Đây là cháu gái ruột của ai gia, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông.” Thái hậu trìu mến nắm lấy tay Lộc Nhận Gia, liếc mắt nhìn ta đầy ẩn ý. “Đêm nay, cứ để nàng ta thị tẩm, hầu hạ hoàng đế đi.”
Trong lòng ta “lộp bộp” vang lên một tiếng báo động đỏ.
Ả Lộc Nhận Gia này nhìn qua một cái là biết ngay chẳng phải loại đèn cạn dầu gì rồi. Đôi mắt nàng ta cứ láo liên đảo quanh liên tục, thần thái lộ rõ vẻ hám danh lợi và thích gây chuyện thị phi.
Nếu thật sự để cho loại tai mắt này bước chân vào hậu cung, rồi nàng ta vô tình phát hiện ra bí mật động trời của hội chị em phi tần thì coi như xong đời, hoàng cung này sẽ đại loạn mất!
Ta vừa mới hé môi định dùng lý do chính đáng để ngăn cản, thì một giọng nói trầm thấp quen thuộc đã vang lên từ ngoài cửa điện. Tiêu Tranh đã tới.
“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.”
Thái hậu vừa thấy con trai liền hớn hở chỉ tay về phía mỹ nhân váy hồng:
“Hoàng đế đến thật đúng lúc, đây là Nhận Gia. Đêm nay con hãy lật thẻ bài của nàng ta, để nàng ta hầu hạ con ngủ.”
Ai ngờ, Tiêu Tranh ngay cả một cái liếc mắt bố thí cũng chẳng thèm ném cho Lộc Nhận Gia. Hắn nghênh ngang đi thẳng tới bên cạnh ta, cúi người dùng đôi tay to lớn dứt khoát đỡ ta đứng dậy khỏi nền gạch lạnh.
“Dưới đất hàn khí lạnh như vậy, nàng quỳ hỏng đầu gối rồi thì đêm nay lấy ai mài mực cho trẫm đây?”
Sắc mặt Thái hậu lập tức sầm sập tối đen như mây mù giăng lối:
“Hoàng đế! Ai gia là mẹ con, đang nghiêm túc nói chuyện đại sự với con đấy!”
Tiêu Tranh xoay người lại, vẻ mặt lạnh nhạt, giọng điệu không chút gợn sóng:
“Mẫu hậu bớt giận, gần đây long thể nhi thần bất an, thân thể không được khỏe cho lắm, thật sự không tiện làm chuyện phòng the.”
Thái hậu nhíu mày nghi ngờ: “Bệnh gì mà nghiêm trọng thế?”
“Chứng sợ nữ nhân.” Tiêu Tranh mặt tỉnh bơ đáp.
Thái hậu tức đến mức run cả tay, trực tiếp ném thẳng chén trà trên bàn xuống đất vỡ tan tành:
“Ăn nói xằng bậy! Ngậm máu phun người! Con bị chứng sợ nữ nhân mà ngày nào cũng bám dính lấy hoàng hậu như hình với bóng thì giải thích thế nào?”
Tiêu Tranh vẫn giữ khuôn mặt nghiêm trang, nói một cách vô cùng hùng hồn và đầy lý lẽ:
“Mẫu hậu hiểu lầm rồi, hoàng hậu đâu phải là nữ nhân. Trong lòng nhi thần, nàng ấy chính là huynh đệ chí cốt, là thuộc hạ trung thành của trẫm.”
Ta đứng bên cạnh nghe mà cạn lời: “……”
Vâng, đa tạ bệ hạ đã nâng đỡ nhé, người anh em thiện lành của ta!
Thái hậu tức đến mức lồng ngực phập phồng liên hồi, suýt chút nữa thì tụt huyết áp ngất xỉu tại chỗ.
Lộc Nhận Gia đứng bên cạnh thấy tình hình bất lợi nhưng vẫn không chịu từ bỏ ý định. Nàng ta uốn éo bước lên một bước, dịu dàng nhỏ nhẹ oanh yến:
“Bệ hạ, thần nữ ở quê nhà cũng có chút am hiểu y thuật. Hay là để thần nữ mạo muội bắt mạch, xem bệnh cho người nhé?”
Nói đoạn, bàn tay thon thả của nàng ta đã chủ động vươn ra, định nương theo thế đó mà sờ mó lên vạt áo long bào của Tiêu Tranh.
Nào ngờ Tiêu Tranh như gặp phải tà ma, nhanh như cắt lùi lại phía sau một bước lớn, gương mặt tuấn tú hiện rõ vẻ ghê tởm, kỳ thị không thèm che giấu:
“Tránh xa trẫm ra một chút! Đừng có chạm vào người trẫm, trẫm bị bệnh dị ứng kinh niên với màu hồng!”
Bàn tay của Lộc Nhận Gia đông cứng lại ngay giữa không trung, tiến không được mà lùi cũng không xong, gương mặt xinh đẹp thoắt cái đã đỏ bừng lên như gan heo luộc.
Ta đứng xem kịch hay ở bên cạnh mà phải dùng hết nội công thâm hậu cả đời để nhịn cười, suýt chút nữa thì nội thương đến mức hộc máu.
Thái hậu hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén ngọn lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt trong lòng xuống:
“Nếu hoàng đế thân thể đã không khỏe, chuyện thị tẩm cứ để sau này bàn tiếp. Nhưng Nhận Gia dù sao cũng đã lặn lội vào cung rồi, hôm nay ai gia sắc phong nàng làm Quý nhân, ban cho ở tại cung Trữ Tú.”
Nghe đến ba chữ “cung Trữ Tú”, mi mắt ta khẽ giật. Ngôi cung đó nằm sát sạt ngay cạnh cung Khôn Ninh của ta. Xem ra lần này Thái hậu đã hạ quyết tâm cài cắm một con gián điệp nặng ký ngay sát sườn ta rồi.
Tiêu Tranh nhíu chặt đôi mày kiếm, bờ môi mỏng khẽ mím lại vừa định lên tiếng từ chối thẳng thừng, ta đã lặng lẽ thò tay ra sau, kín đáo kéo kéo góc tay áo của hắn mấy cái, ra hiệu.
“Bệ hạ, mẫu hậu cũng là vì lo lắng cho hậu cung nên mới có lòng tốt như vậy, người cứ để Lộc quý nhân ở lại đi ạ.”
Thà cứ đặt kẻ địch ngay dưới mí mắt để dễ bề giám sát và khống chế, còn hơn là đẩy nàng ta ra chỗ tối rồi không biết nàng ta sẽ giở trò mèo gì sau lưng mình.
Tiêu Tranh liếc mắt nhìn ta một cái, dường như hiểu được tâm tư của ta, hắn mới miễn cưỡng nhẹ gật đầu:
“Được rồi, tùy nàng sắp xếp.”