Về đến nhà, tôi không nhịn được liền hỏi thẳng:
“Anh định chi tiền mua nhà cho cái gia đình đào mỏ đó thật đấy à?”
Minh Triết kéo tôi ngồi xuống sofa, vừa bóp chân cho tôi vừa dỗ dành:
“Vợ yêu à, em có biết tại sao bao năm nay anh lại tài trợ cho nhà họ không?”
“Báo ân chứ sao, bố cô ta từng cứu mạng anh còn gì.”
“Đúng.” Anh khựng lại một nhịp, nét mặt bỗng trở nên nghiêm trọng,
“Nhưng gần đây anh vừa điều tra ra một bí mật động trời.”
Nói rồi, anh mở điện thoại đưa cho tôi xem một tập tài liệu bí mật.
Trên đó là hồ sơ của một gã tên “Lưu Đại Cường”, đồng phạm của một đường dây buôn người.
Điều đáng nói, gã này lại có họ hàng gần với bố của Vy Vy.
“Gã Lưu Đại Cường này là ai?” Tôi nhíu mày hỏi.
“Kẻ buôn người.” Giọng Minh Triết lạnh ngắt,
“Hai mươi năm trước, anh chính là nạn nhân bị bọn bắt cóc tống tiền.”
“Sau đó bố Vy Vy xuất hiện cứu anh, ông ta luôn nói đó là sự tình cờ.”
“Nhưng anh vừa tra ra được, gã buôn người kia chính là em họ ruột của ông ta.”
Tôi kinh ngạc đến mức ngồi bật thẳng dậy: “Ý anh là…”
“Anh nghi ngờ, vụ bắt cóc năm xưa là do chúng nó tự biên tự diễn.”
“Ông ta diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân là để thả con săn sắt, bắt con cá rô.”
Minh Triết xoa xoa mi tâm, thở dài:
“Những năm qua anh đã cúng cho nhà họ bao nhiêu tiền, chắc em cũng áng chừng được.”
Tôi tất nhiên là biết rõ.
Từ tiền học phí, sinh hoạt phí xa hoa của Vy Vy, tiền xây biệt thự ở quê,
đến cả những khoản nợ cờ bạc tỷ đồng của bố cô ta, toàn bộ đều do một tay Minh Triết gánh vác.
“Cho nên anh phải giữ chân họ lại đã.” Anh nói, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh.
“Chuyện mua nhà cứ giả vờ đồng ý để câu giờ.”
“Anh đã cho người lập chuyên án điều tra kỹ rồi.”
“Đợi khi nắm đủ bằng chứng trong tay, nợ mới nợ cũ chúng ta sẽ tống cả nhà họ vào tù một thể.”
Tôi nắm chặt lấy tay anh: “Sao chuyện lớn thế này anh không nói cho em biết sớm hơn?”
“Anh không muốn em phải bận lòng suy nghĩ.” Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.
“Nhưng hôm nay thấy thái độ lồi lõm của Vy Vy, anh sợ cô ta giở trò sau lưng em.”
“Nên cứ ngửa bài trước, vợ trong lòng tự hiểu để đề phòng là được.”
Tôi cười khẩy: “Anh yên tâm, em không phải loại búp bê giấy để đứa khác thích bắt nạt là bắt nạt đâu.”
Anh bật cười: “Anh biết mà, nó mà động vào em thì chỉ có nước bay màu.”
Hôm sau đi làm, tôi phát hiện phòng ban của mình có đồng nghiệp mới.
Giây phút người đó bước vào, tôi đứng hình mất 3 giây.
Không ai khác, chính là Vy Vy.
Cô ta mặc một bộ đồ công sở nhìn phát biết ngay là hàng nhái (fake) thương hiệu lớn,
đi giày cao gót mũi nhọn, cố gồng mình cười nói kiểu thanh lịch đoan trang.
Chị bên phòng nhân sự dắt cô ta vào, giới thiệu đây là thực tập sinh mới,
sau này sẽ được xếp vào tổ của chúng tôi để học việc.
Tổ trưởng của tôi mặt mày hớn hở chạy ra đón:
“Tiểu Vy à, em ngồi bàn bên này nhé, ngay gần Khương Niệm để cô ấy hướng dẫn.”
Vy Vy vừa nhìn thấy tôi, biểu cảm trên mặt đúng là một rổ meme đặc sắc.
Ban đầu là kinh ngạc, sau đó là hoang mang tột độ,
và cuối cùng biến thành một sự đắc ý, tinh tướng không hề nhẹ.
Ả tranh thủ lúc mọi người giải tán, liền hạ giọng thì thầm hỏi tôi với vẻ bề trên:
“Chị Khương Niệm? Sao chị lại phải đi làm thuê ở cái xó này?”
“Chị thích trải nghiệm cuộc sống, có vấn đề gì sao?” Tôi mỉm cười đáp trả.
Cô ta đảo mắt, ghé sát vào tai tôi rỉ rả đầy mùi cà khịa:
“Chị ơi, anh Triết giàu nứt đố đổ vách như thế, sao còn bắt chị ra ngoài cày cuốc kiếm từng đồng vậy?”
“Có phải… hôn nhân của hai người đang rạn nứt, anh ấy cắt viện trợ của chị rồi không?”
Tôi liếc cô ta một cái sắc lẹm, buông một câu lạnh tanh:
“Em lo chuyện bao đồng hơi nhiều rồi đấy, lo mà học việc đi.”
Ả ta cười trừ rồi đi về chỗ, không dám nói gì thêm.
Nhưng đến chiều hôm đó, cả công ty đã rỉ tai nhau một tin đồn chấn động:
Thực tập sinh mới đến là người nhà của Sếp lớn, cơ to chống lưng cực khủng, không ai được đụng vào.
Tôi nghe xong mà suýt thì sặc ngụm nước, bật cười thành tiếng.
Sếp lớn của công ty này chính là bố đẻ của tôi!
Cái đứa “cơ to chống lưng khủng”, thái tử gia thực sự ở đây là tôi chứ ai vào đây nữa!
Nhưng tôi quyết định không thèm lật bài ngửa vội,
để im xem em gái trà xanh này định diễn tiếp vở kịch hề này đến bao giờ.