☀️ 🌙

Chương 04: Trà xanh dạy chính thất cách tiêu tiền và cái kết cạn lời

Những ngày tiếp theo, Vy Vy ở văn phòng cứ như cá gặp nước.

Ả ta dẻo miệng, biết luồn lách, gặp ai cũng gọi anh gọi chị ngọt xớt.
Cộng thêm việc chị Lưu tổ trưởng cứ rêu rao cô ta “có ô dù khủng”,
nên các đồng nghiệp trong phòng đối xử với ả đặc biệt khách sáo.

Chỉ riêng với tôi, Vy Vy tưởng là đã nắm thóp được hoàn toàn “gốc gác”.
Trong mắt ả, tôi chỉ là một người đàn bà gả vào hào môn nhưng bị thất sủng,
vẫn phải è cổ ra đi làm thuê kiếm từng đồng cắc.

Thế nên cứ hễ trước mặt tôi, ả chẳng thèm che giấu chút cảm giác thượng đẳng đó.

Có một lần trong khu vực pantry phòng trà chỉ có hai chúng tôi,
Vy Vy bưng ly nước, cười như không cười rồi mở giọng mỉa mai:

“Chị Khương Niệm, chị nói xem chị làm thế này làm gì cho khổ ra?
Anh Triết giàu nứt đố đổ vách, chị ngửa tay xin mấy triệu tệ chẳng phải dễ như bỡn sao?
Cần gì phải đày đọa bản thân ra ngoài chịu khổ chịu sở thế này?”

Tôi thản nhiên rót cốc nước: “Chị thích đi làm.”

“Chị đừng cố chấp thế nữa.” Ả thở dài, giọng điệu mang theo sự thương hại giả tạo:
“Em hiểu mà, mấy kiểu hôn nhân không môn đăng hộ đối như hai người,
phụ nữ mà không có sự nghiệp riêng, không có tiền thì dễ bị chồng coi thường lắm.
Em cũng chỉ muốn tốt cho chị nên mới khuyên thật lòng thôi.”

Tôi nhìn ả, bỗng cảm thấy câu chuyện này buồn cười và thú vị vô cùng.

Một con bé sinh viên nghèo sống dựa vào tiền chu cấp học bổng của chồng tôi,
giờ lại đứng đây lên mặt dạy chính thất cách sống của giới thượng lưu.

“Cảm ơn ý tốt của em.” Tôi nhếch môi,
“Nhưng chuyện của chị, không phiền đến lượt em phải bận tâm.”

Vy Vy bị tôi chặn họng thì cứng ngắc, sắc mặt hơi khó coi.
Nhưng trình độ mặt dày của ả rất cao, lập tức lấy lại nụ cười rồi lật bài ngửa:

“Chị đừng giận, em chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
À đúng rồi, chuyện anh Triết định chi tiền mua chung cư cho bố mẹ em, chị biết rồi chứ?”

“Biết rồi.”

“Anh ấy đối xử với nhà em tốt thật đấy.”
Ả cố tình nhấn mạnh hai chữ “nhà em”, đôi mắt sáng rực đầy vẻ thách thức nhìn tôi:
“Chị Khương Niệm, anh ấy mua nhà cho nhà em, chị sẽ không để bụng chứ?”

“Không để bụng.” Tôi mỉm cười đáp,
“Lão tiêu tiền của lão, chứ có tiêu một cắc nào trong thẻ của tôi đâu mà tôi phải tiếc.”

Vy Vy sững sờ hoàn toàn, chắc chắn không ngờ tôi lại đưa ra câu trả lời dửng dưng như vậy.

Tôi thản nhiên bưng ly nước bước ra ngoài,
bỏ lại em gái trà xanh đứng ngây ngốc, mặt nghệt ra như ngỗng ị trong phòng trà.

Scroll to Top