☀️ 🌙

Chương 08: Cuộc Gặp Gỡ Oan Gia, Đoạn Tuyệt Đường Sống

Trái ngược hoàn toàn với tình cảnh khốn cùng của kẻ phản bội, cuộc sống mới của Chu Tử Hào lại diễn ra vô cùng êm đẹp và thuận buồm xuôi gió.

Từ ngày được giải phóng vào thân xác của Trương Mạn Lệ, cô ấy hoàn toàn bung xõa, sống thật với chính mình mà không cần kiêng dè bất cứ điều gì nữa.

Vốn dĩ vóc dáng nguyên bản của Trương Mạn Lệ đã thuộc hàng cực phẩm, đường cong chữ S nảy nở, làn da trắng ngần cùng khuôn mặt thanh tú. Đã vậy, Chu Tử Hào lại là một bậc thầy trong khoản trang điểm và gu thời trang. Chỉ cần cô ấy chịu khó chăm chút, sửa soạn một chút là diện mạo liền trở nên lung linh, kiêu sa hơn hẳn lúc trước.

Ngày qua ngày, cô ấy xúng xính trong những bộ váy áo thướt tha để lượn lờ phố xá, thong thả thưởng thức trà chiều, hết đi làm móng lại đến tiệm uốn tóc, tiêu xài không tiếc tay số tiền tiêu vặt mà mẹ tôi hào phóng chu cấp.

Mẹ tôi chẳng những không mảy mảy bận lòng về khoản chi tiêu đó, mà ngược lại còn thấy tính cách của đứa trẻ này vô cùng thẳng thắn và đáng yêu.

Có một chiều, Chu Tử Hào sang nhà tôi chơi. Cô ấy diện một chiếc váy voan hoa nhí màu hồng cánh sen, mái tóc cài chiếc nơ bướm bản lớn, chân mang đôi giày Mary Jane màu trắng sữa, nhìn tràn đầy sức sống và rạng rỡ không khác gì một thiếu nữ tuổi đôi mươi.

Mẹ tôi chăm chú ngắm nhìn cô ấy một hồi rồi không kìm được tiếng trầm trồ cảm thán:

“Trước đây dì bận rộn quá nên chẳng mấy khi để ý, hóa ra nét mặt và khung xương của Mạn Lệ nếu biết cách trau chuốt thì lại thanh tú đến thế này.”

Chu Tử Hào nghe vậy liền mím môi cười duyên, mấy đầu ngón tay theo thói quen cố hữu lại cong cớn vểnh lên thật cao:

“Đương nhiên rồi ạ! Dì Tô nhìn phần xương quai xanh này của cháu mà xem, có phải là vừa mảnh mai vừa quyến rũ không cơ chứ?”

Mẹ tôi: “…”

Tôi bất lực đỡ trán lên tiếng: “Cậu có thể tém tém lại, đừng có hở một tí là lại cong cớn cái ngón tay lên như thế được không?”

Chu Tử Hào lập tức lườm tôi một cái sắc lẹm:

“Cái này thuộc về thói quen ăn vào máu rồi nhé. Với lại bây giờ tôi đã là một đại mỹ nhân danh chính ngôn thuận, mỹ nữ cong ngón tay thì có làm sao nào?”

Tôi triệt để cạn lời, chẳng biết phải phản bác thế nào nữa.

Thôi được rồi, miễn là cậu cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc với thực tại là được.

Vào một buổi tối nọ, Chu Tử Hào sống chết đòi kéo tay tôi bằng được để hộ tống cô ấy đến hộp đêm giải sầu.

“Tri Niên ơi, tôi vừa nghe ngóng được thông tin phía tây thành phố mới khai trương một vũ trường lớn lắm, dàn vũ công múa cột ở đó biểu diễn cực kỳ mãn nhãn. Chúng ta mau đến đó mở mang tầm mắt đi!”

Khóe miệng tôi khẽ giật giật:

“Cơ thể hiện tại mà cậu đang dùng trước đây chính là bậc thầy múa cột đấy, vậy mà bây giờ cậu lại hào hứng vác xác đi xem người khác múa cột sao?”

“Hai chuyện đó sao mà đánh đồng được! Trước đây là mụ ta nhảy để kiếm tiền, còn bây giờ tôi đến với tư cách là khán giả thượng lưu đi thưởng thức! Đi thôi nào, đêm nay tôi bao toàn bộ!”

Tôi không tài nào lay chuyển được cái tính bướng bỉnh của cô ấy, đành phải ngậm ngùi thay đồ đi cùng.

Vừa bước chân qua cánh cửa hộp đêm náo nhiệt, đập vào mắt tôi ngay trên bục sân khấu trung tâm là một “người phụ nữ” đang trát phấn son đậm đặc, đang ra sức biểu diễn những động tác múa cột.

Gọi là “phụ nữ” thì thực sự không chuẩn xác cho lắm, bởi vì dù gã đó có cố tình mặc trang phục thiếu vải của phái nữ, trang điểm lòe loẹt, nhưng toàn bộ khung xương thô kệch, cục yết hầu lồi rõ nơi cổ và chất giọng ồm ồm đều tố cáo thân phận đàn ông đích thực của gã.

Chu Tử Hào đứng dưới khán đài chăm chú quan sát màn biểu diễn được vài giây, chợt phụt cười thành tiếng:

“Ôi trời đất ơi, Tri Niên nhìn kìa! Đó chẳng phải là Trương Mạn Lệ sao?”

Tôi nheo mắt nhìn kỹ lại theo hướng tay cô ấy chỉ, quả nhiên đúng là mụ ta không sai một ly.

Mụ ta đang mặc một chiếc đầm hai dây đính kim sa màu đỏ rực rỡ, chân xỏ vào đôi giày cao gót nhọn hoắt, đang cố sống cố chết uốn éo, xoay người quanh cây cột sắt. Biểu cảm trên gương mặt mụ ta vừa lộ rõ sự đờ đẫn, mệt mỏi lại vừa mang nét nhẫn nhục, cố làm ra vẻ lả lơi để lấy lòng thực khách.

Mấy gã đàn ông say khướt ngồi bàn dưới liên tục huýt sáo trêu chọc, thô bạo ném mấy tờ tiền lẻ lên sàn diễn. Mụ ta liền lập tức cúi rạp người xuống nhặt nhạnh, không quên nở nụ cười lẳng lơ rồi đưa tay thổi nụ hôn gió đầy chuyên nghiệp.

Chu Tử Hào thấy vậy liền thong thả rút từ trong chiếc ví hàng hiệu ra một tờ tiền mệnh giá một trăm tệ, thẳng tay ném bộp lên sân khấu.

“Bổn cô nương thưởng cho cô đấy!”

Trương Mạn Lệ cúi đầu nhìn tờ tiền rơi dưới chân, cả người bỗng chốc đờ đẫn, khựng lại giữa chừng.

Mụ ta trố mắt nhìn xuống dưới và chạm ngay phải “gương mặt cũ của chính mình” – khuôn mặt thuộc về Trương Mạn Lệ mà mụ ta đã gắn bó suốt nửa cuộc đời, quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Chỉ có điều, gương mặt ấy lúc này lại đang nở một nụ cười tủm tỉm, đầy giễu cợt nhìn mụ từ trên cao xuống.

“Cô… cô là…”

Chu Tử Hào khẽ cong ngón tay điệu đà, híp đôi mắt lá liễu cười đáp lễ:

“Kỹ năng nhảy múa không tệ đâu, tiếp tục phát huy đi nhé.”

Cả người Trương Mạn Lệ run rẩy bần bật, hai hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe vì phẫn uất. Đột nhiên, mụ ta điên cuồng nhảy phắt xuống khỏi sàn diễn cao, giống như một con thú dữ mất trí lao thục mạng về phía Chu Tử Hào:

“Con tiện nhân khốn kiếp kia! Mau trả lại cơ thể cho tao! Trả lại cuộc đời giàu sang cho tao!”

Chu Tử Hào lẹ mắt, lách người né sang một bên một cách vô cùng điêu luyện. Thể xác hiện tại của cô ấy là của Trương Mạn Lệ ở thời kỳ đỉnh cao, thế nên các động tác phản xạ tự nhiên đương nhiên nhanh nhẹn, linh hoạt hơn trước rất nhiều.

Mất đà, Trương Mạn Lệ ngã nhào sấp mặt xuống nền đất cứng, cả khuôn mặt đập mạnh xuống sàn nhà dơ bẩn một cách vô cùng ê chề, thảm hại.

Đội ngũ bảo vệ trực đêm của hộp đêm thấy có biến liền lập tức lao thốc tới, thô bạo đè chặt lấy hai tay mụ ta khóa ngược ra sau.

“Làm cái trò gì thế hả?! Định đến đây gây chuyện phá vỡ chén cơm của người khác à?!”

Trương Mạn Lệ bị đè nghiến dính chặt trên mặt sàn, khàn giọng gào thét trong tuyệt vọng:

“Mấy người thả tôi ra! Các người có biết con mụ đứng kia thực chất là ai không?! Nó là đứa đã cướp đoạt thể xác của tôi! Đó vốn dĩ là cơ thể bằng xương bằng thịt của tôi cơ mà!”

Gã trưởng nhóm bảo vệ nhíu chặt lông mày đầy chán ghét, ngẩng đầu nhìn về phía Chu Tử Hào lịch sự hỏi:

“Thưa cô, cô có quen biết hay có thù oán gì với tên điên này không ạ?”

Chu Tử Hào khẽ nhún vai, làm ra vẻ mặt vô tội cùng tông giọng vô cùng ngỡ ngàng:

“Tôi hoàn toàn không quen biết gã này. Chắc là gã thần kinh này bị hoang tưởng nên nhận nhầm người rồi.”

“Mày ngậm máu phun người! Con khốn!”

Trương Mạn Lệ điên cuồng giãy giụa, cố gắng bò dậy để ăn tươi nuốt sống đối phương.

“Rõ ràng mày chính là thằng nhóc Chu Tử Hào! Chính mày đã lừa tao đeo sợi dây chuyền bùa ngải đó, cướp đi cái thân xác quý phái này của tao!”

“Sợi dây chuyền gì cơ?”

Chu Tử Hào khẽ nghiêng đầu, tỏ vẻ ngơ ngác:

“Tôi thực sự không hiểu anh đang lảm nhảm cái chuyện quái quỷ gì nữa.”

Đám bảo vệ đã hoàn toàn mất sạch kiên nhẫn, trực tiếp xách bổng Trương Mạn Lệ lên rồi lôi xềnh xệch ra phía cửa lớn:

“Cái loại thần kinh hoang tưởng thích gây chuyện này thì cút xéo ra ngoài đường ngay cho rảnh nợ!”

“Đừng mờ! Xin các anh đừng đuổi tôi đi! Tối ngày hôm nay tôi còn chưa kiếm đủ tiền chỉ tiêu, tôi cần tiền mà…”

Trương Mạn Lệ liều mạng giãy giụa, gào khóc thảm thiết, nhưng chút sức lực của một thiếu niên suy dinh dưỡng làm sao có thể là đối thủ của những gã bảo vệ lực lưỡng.

Mụ ta bị quăng thẳng tay ra khỏi thềm cửa hộp đêm, ngã lộn nhào mấy vòng đau đớn xuống nền đất lạnh ngắt.

Gã chủ hộp đêm lúc này cũng hậm hực đuổi theo ra ngoài, chỉ thẳng ngón tay vào sát mũi mụ ta mà chửi bới xối xả:

“Mày bị chập mạch hay bị điên nặng hả gã kia?! Dám cả gan gây hấn, làm loạn ngay trong địa bàn làm ăn của tao à? Từ ngày mai mày biến khuất mắt tao, không cần phải vác mặt đến đây làm việc nữa!”

“Ông chủ ơi, tôi biết lỗi rồi, tôi thực sự biết sai rồi mà. Xin ông làm ơn làm phước cho tôi thêm một cơ hội chuộc lỗi nữa thôi…”

“Cút ngay!”

“Rầm!” Một tiếng động khô khốc vang lên, cánh cửa sắt dày của hộp đêm đóng sập ngay trước khuôn mặt tràn ngập nước mắt và bụi bẩn của mụ ta, triệt hạ hoàn toàn đường sống cuối cùng.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top