Sau trận phong ba bão táp kinh thiên động địa trên điện Kim Loan, hậu cung Đại Lương chính thức đổi trời, bước sang một trang mới hoàn toàn.
Tiêu Tranh quả thực là đấng nam nhi đại trượng phu, nói được làm được. Không lâu sau đó, hắn tìm một lý do vô cùng chính đáng để “phái” Hiền phi, Thục phi, Đức phi cùng những người khác quang minh chính đại ra khỏi cung. Đối ngoại, hắn tuyên bố đám phi tần vì đất nước mà tình nguyện đi tu hành cầu phúc. Nhưng thực chất, hắn đã bí mật trả lại khế ước, thả các nàng tự do bay nhảy, theo đuổi hạnh phúc đích thực của đời mình.
Hiền phi nương nương vác theo song đao cùng gã tân khoa Trạng nguyên lang dắt díu nhau tới vùng biên cương lộng gió. Tỷ ấy gửi thư về khoe rằng hai vợ chồng đã mở một tiêu cục lớn nhất vùng, ngày ngày hành hiệp trượng nghĩa.
Thục phi thì cùng gã thống lĩnh Ngự lâm quân dắt tay nhau về quê đào ao nuôi cá, mở một võ quán lớn, chuyên môn dạy thuật phòng thân cho bách tính.
Người khoa trương và chơi trội nhất không ai khác ngoài Đức phi. Tỷ ấy vừa ra khỏi cung liền lập tức cùng vị công tử phú hộ giàu nhất Giang Nam tổ chức một hôn lễ siêu long trọng, rải hoa hồng khắp mười dặm hồng trần. Tấm thiệp mời dát vàng rực rỡ còn được tỷ ấy lén lút gửi tới tận tay ta để trêu ngươi.
Ngay cả Lộc Nhận Gia, sau khi nếm mùi đắng cay ở lãnh cung suốt ba tháng trời, cuối cùng cũng được Thái hậu đón ra. Bà sắp xếp gả ả cho một vị huyện lệnh thật thà, chất phác vùng ngoại ô để an phận thủ thường, không còn cơ hội vào cung tạo nét nữa.
Hậu cung ba ngàn giai lệ rộng lớn, nguy nga giờ đây chỉ còn lại độc nhất một mình ta làm chủ.
À không đúng, chính xác thì lúc đó còn có một quả cầu tròn vo đang ngày một lớn dần trong bụng ta nữa.
Bảy tháng sau, trong tiếng cung chúc vang dội, ta thuận lợi sinh hạ một vị tiểu hoàng tử. Thằng bé này vừa chào đời đã bộc lộ gen di truyền cực mạnh: Đôi mày đôi mắt thì đúc từ một khuôn giống hệt Tiêu Tranh, nhưng cái tính tình lười biếng thì lại sao y bản chính từ ta không lệch một ly. Sở thích lớn nhất và duy nhất của đứa trẻ này chính là ngủ. Thằng bé có thể ngủ từ sáng đến đêm, sấm đánh ngang tai cũng không thèm nhấc mi mắt.
Tiêu Tranh mỗi lần ôm con trên tay là gương mặt tuấn tú lại tràn đầy vẻ sầu lo, bất lực:
“Khương Ninh, nàng nhìn xem, đứa nhỏ này lười chảy thây thế này thì sau này kế thừa đại thống kiểu gì đây? Lỡ như sau này nó đang thượng triều nghe bá quan tấu trình mà lăn ra ngủ gật thì mặt mũi hoàng gia biết giấu vào đâu?”
Ta thảnh thơi cắn hạt dưa cái “bép”, nằm ườn trên chiếc ghế bập bênh phơi nắng ngoài hiên:
“Bệ hạ lo xa quá làm gì? Dù sao người cuồng công việc như người chắc chắn còn làm hoàng đế thêm mấy chục năm nữa, cứ để mặc nó từ từ ngủ, lớn lên tính sau.”
Tiêu Tranh nghe xong liền bất lực lắc đầu. Hắn dứt khoát giao tiểu hoàng tử cho nhũ mẫu bế đi, rồi thong thả bước tới, chen cái thân hình cao lớn của mình lên chiếc ghế bập bênh nhỏ hẹp cùng ta. Hắn vòng tay ôm chặt lấy eo ta, trầm thấp gọi:
“Khương Ninh.”
“Sao thế bệ hạ?” Ta vừa nhai hạt dưa vừa lầm bầm.
“Trẫm đã giải tán toàn bộ tam cung lục viện rồi, bây giờ hậu cung chỉ còn lại duy nhất một mình nàng thôi đấy.”
“Cho nên?” Ta nhướng mày, có dự cảm không lành.
“Cho nên, những phi tần khác đi rồi, không còn ai nộp tiền bảo kê nữa. Nàng phải có nghĩa vụ tự mình bù đắp, lấp đầy lại tư khố trống trải của trẫm.”
Ta lập tức ôm ngực cảnh giác nhìn hắn, hai mắt trợn tròn:
“Người lại muốn giở trò bóc lột gì nữa đây? Ta nói cho người biết, ta là cá muối nghèo rớt mồng tơi, quyết không có tiền đâu nhé!”
“Trẫm từ trước đến nay đâu có cần tiền của nàng.” Tiêu Tranh khẽ cười một tiếng đầy tà mị, nhanh như chớp xoay người áp đảo, đè phộc ta xuống dưới thân hắn. “Cái trẫm cần… chính là con người của nàng.”
Ta đỏ mặt tía tai, đẩy đẩy vòm ngực vững chãi của hắn:
“Này! Ban ngày ban mặt… người đừng có làm loạn… không hợp lễ chế đâu!”
“Mặc kệ lễ chế, Khởi cư chú hôm nay bắt buộc phải ghi.” Tiêu Tranh hống hách đáp, rồi cúi xuống khóa chặt lấy đôi môi ta.
“Ghi cái đầu quỷ nhà người ấy!” Tiếng mắng nhiếc yếu ớt của ta nhanh chóng bị nuốt chửng vào trong nụ hôn sâu nồng nàn.
……
Gió xuân mơn mởn thổi qua song cửa sổ chạm khắc tinh xảo của cung Khôn Ninh, mang theo hương thơm thoang thoảng của đất trời.
Ta hé mắt nhìn những cánh hoa đào đỏ rực đang nở rộ ngoài sân, bỗng chốc cảm thấy: Làm hoàng hậu hình như… cũng chẳng khó khăn và áp lực như ta từng nghĩ.
Tuy rằng từ nay về sau không thể danh chính ngôn thuận làm một con cá muối lười biếng hoàn toàn được nữa, nhưng đổi lại, làm một con cá muối độc nhất vô nhị được vị hoàng đế quyền lực nhất thiên hạ sủng lên tận trời, dường như cảm giác cũng không tệ chút nào. Dẫu sao trên đời này, có người con gái nào lại có thể nhẫn tâm từ chối một nam nhân vì mình mà dám nói dối cả thiên hạ, lại dám vì mình mà đứng lên chống lại toàn bộ thế gian chứ?
Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, khẽ thì thầm:
“Tiêu Tranh này.”
“Ừ? Trẫm nghe đây.” Hắn dừng lại, dịu dàng nhìn ta.
“Nếu như… ta nói là nếu như thôi nhé. Nếu chàng không phải là hoàng đế chí cao vô thượng, và ta cũng chẳng phải là hoàng hậu của người, vậy nếu tình cờ gặp nhau ở thế gian ngoài kia, chàng có bằng lòng cưới ta không?”
Tiêu Tranh bỗng dừng hẳn mọi động tác. Hắn im lặng, đôi mắt phượng sâu thẳm, chứa đựng vạt tình ý muôn vàn nghiêm túc khóa chặt lấy ánh mắt ta, gằn từng chữ đầy kiên định:
“Khương Ninh, bất kể nàng là ai, bất kể ta đang ở bất cứ nơi nào trên thế gian này. Chỉ cần số phận cho ta gặp được nàng, Tiêu Tranh ta cả đời này đều tình nguyện trầm luân, tuyệt đối không thể và không muốn chạy thoát.”
Ta mỉm cười ngọt ngào, áp mặt vào ngực hắn: “Vì sao lại chắc chắn như vậy?”
Tiêu Tranh siết chặt vòng tay, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán ta, giọng nói ấm áp vang lên:
“Bởi vì, Khương Ninh nàng… chính là liều thuốc giải duy nhất và vẹn toàn nhất cho cuộc đời đầy rẫy mưu mô, mệt mỏi của trẫm.”
– HOÀN –

