Chương 01: Trọng sinh năm 1975, dứt khoát buông tay
“Thưa Chủ nhiệm, cháu đã suy nghĩ kỹ rồi. Cháu xin từ bỏ chỉ tiêu nhập ngũ đợt này để […]
Sống lại một đời, việc đầu tiên tôi làm là hủy bỏ hôn ước với Đoàn trưởng Lục Cẩm Trình, dứt khoát lên xe hoa cùng anh lính hậu cần cục mịch.Kiếp trước, vì thứ tình yêu mù quáng với anh ta, tôi ngu ngốc từ bỏ cả tương lai nhập ngũ của chính mình. Nào ngờ, Lục Cẩm Trình lại nhẫn tâm cướp lấy suất đi lính của tôi để dâng tận tay cho cô bạn thanh mai trúc mã – Thẩm Hồng Anh. Suốt những năm tháng ấy, tôi lầm lũi ở nhà làm hậu phương, gánh vác mọi việc lớn nhỏ, còn anh ta lại bận rộn ngoại tình tư tưởng, ngọt ngào bên người tình trong mộng. Sự hy sinh của tôi đổi lại chỉ là sự chán ghét ngày một tăng của chồng, cùng những lá đơn ly hôn gửi về liên tiếp.Ngay cả khi anh ta gặp nạn bị thương phải giải ngũ, tôi vẫn cắn răng chịu khổ, dốc lòng chăm sóc giúp anh ta đứng dậy làm lại từ đầu. Nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Khi sự nghiệp kinh doanh phất lên, trở thành đại gia, Lục Cẩm Trình vẫn không quên được “bạch nguyệt quang” của đời mình. Cay đắng hơn cả là đứa con ruột tôi mang nặng đẻ đau, nuôi nấng thành người cũng quay sang chê bai người mẹ thô kệch này không xứng với người cha doanh nhân lịch lãm, giàu sang của nó. Chúng cấu kết với nhau, ép tôi phải ra đi tay trắng.Được ông trời cho sống lại, tôi thẳng tay dâng tặng tra nam cho mối tình đầu của anh ta. Kiếp này, mục tiêu của tôi là tập trung làm giàu kiếm tiền, đồng thời lên kế hoạch “thiết quân luật” thúc ép anh chồng lính hậu cần thô kệch đi học sĩ quan. Để xem xem, ngày anh ấy lên chức Sư trưởng, đám người phản bội kiếp trước sẽ có vẻ mặt đặc sắc thế nào!
“Thưa Chủ nhiệm, cháu đã suy nghĩ kỹ rồi. Cháu xin từ bỏ chỉ tiêu nhập ngũ đợt này để […]
Tôi bước ra khỏi văn phòng khu phố, gió thu lành lạnh thổi qua mặt, nhưng không làm dịu đi
Lục Cẩm Trình chẳng thèm để ý đến lễ nghi hay ánh nhìn của người xung quanh, thô bạo kéo
Từ trước đến nay, mỗi khi đứng trước mặt Lục Cẩm Trình, tôi luôn là kẻ nhẫn nhục chịu đựng,
“Đúng như những gì anh hằng mong ước đấy. Chúng ta từ bé đến lớn chỉ mới có cái hôn
Kỳ nghỉ phép ngắn ngủi khép lại, Lục Cẩm Trình mang theo sự tức giận và kiêu ngạo trở về
Hôm đó, tôi thức dậy từ sớm tinh mơ để đến xưởng dệt, một mình rảo bước men theo bờ
Trọng sinh trở lại đời này, tâm nguyện lớn nhất của tôi ban đầu vốn chỉ là dốc toàn bộ
“Lục Đoàn trưởng, anh vốn đã quen với cái thói trên cao nhìn xuống, lúc nào cũng ảo tưởng rằng
Thế nhưng, khác hẳn với sự cay đắng của kiếp trước, lần này tôi không hề cảm thấy khổ sở