☀️ 🌙

【 CHƯƠNG 09: MÓN QUÀ ĐÃ BỊ NHẶT TỪ THÙNG RÁC THÌ KHÔNG THỂ TẶNG LẦN THỨ HAI 】

Lần đầu tiên Chu Nghiên Lễ tìm đến trụ sở Công ty Tư vấn Tri Diểu là vào lúc bốn giờ chiều.

Khi đó, tôi đang cùng Bùi Tẫn thảo luận chuyên sâu về thương vụ thu mua lại toàn bộ khu công nghiệp phía Đông. Cửa phòng họp bất ngờ bị cô bé lễ tân đẩy mạnh vào, gương mặt cô ấy tràn ngập vẻ khó xử và hoảng hốt: “Lâm tổng… Chu tổng của tập đoàn Chu thị đột nhiên tới đây, anh ấy nói có việc vô cùng khẩn cấp cần gặp chị.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng định thần, bóng dáng cao lớn của Chu Nghiên Lễ đã đứng lù lù ngay trước cửa phòng họp. Anh ta vừa nhìn thấy Bùi Tẫn đang ngồi đối diện tôi, ánh mắt lập tức đông cứng lại trong vòng hai giây.

Bùi Tẫn khẽ ngẩng mắt lên, thản nhiên chào một tiếng đầy lạnh nhạt: “Chu tổng.”

Chu Nghiên Lễ hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của anh, ánh mắt găm chặt vào một mình tôi, giọng điệu ra lệnh: “Ra ngoài nói chuyện với tôi.”

Tôi bình thản đóng nắp bút ký lại: “Bây giờ đang là giờ làm việc chính thức của tôi.”

“Chỉ xin em đúng mười phút thôi.”

“Vậy anh đã liên hệ bộ phận trợ lý để đặt lịch hẹn trước chưa?”

Sắc mặt Chu Nghiên Lễ lập tức trầm xuống đáng sợ. Cô bé lễ tân đứng bên cạnh sợ hãi cúi gằm mặt, hai đầu ngón tay xoắn chặt vào nhau đầy lo lắng. Tôi không muốn vì chuyện riêng của mình mà làm khó nhân viên cấp dưới, liền dứt khoát đứng dậy bước ra ngoài.

Chu Nghiên Lễ lầm lũi rảo bước đi theo tôi vào thẳng phòng tiếp khách của công ty.

Cửa phòng vừa mới đóng sập lại, anh ta đã dứt khoát đặt một tập văn kiện đã được ký tên chỉnh tề lên mặt bàn kính: “Khoản tiền thanh toán cuối cùng tôi đã lệnh cho tài chính giải ngân xong xuôi, bản hợp đồng dịch vụ mới với mức giá mới tôi cũng đã ký rồi.”

Tôi lướt mắt nhìn qua xấp giấy tờ một lượt: “Được, chuyện này bộ phận kinh doanh của tôi sẽ trực tiếp đối ứng với bên anh.”

“Nhưng còn bản thỏa thuận ly hôn, tôi vẫn nhất quyết chưa ký.”

“Tôi biết.”

“Em và Bùi Tẫn rốt cuộc là có mối quan hệ gì với nhau?”

Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào anh ta: “Quan hệ đối tác khách hàng thuần túy.”

“Nhưng ánh mắt của anh ta nhìn em vừa rồi hoàn toàn không giống ánh mắt dành cho một đối tác kinh doanh thông thường.”

Tôi thản nhiên ngả lưng dựa vào thành ghế, nhếch môi: “Chu Nghiên Lễ, bây giờ anh chạy tới tận đây để chất vấn tôi chuyện này, anh không tự cảm thấy nực cười sao?”

Yết hầu anh ta khẽ trượt mạnh lên xuống: “Em trên danh nghĩa hiện tại vẫn đang là vợ hợp pháp của tôi.”

“Vậy thì ngày hôm qua, khi anh ngang nhiên để cho Khương Chi thay mặt tập đoàn Chu thị tham dự buổi tiệc rượu thượng lưu của giới kinh doanh, anh có giây phút nào nhớ ra bản thân mình đã có vợ rồi hay không?”

Các ngón tay đang đặt trên bàn của Chu Nghiên Lễ lập tức cứng đờ lại.

Tôi nói tiếp, giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn: “Anh sẵn sàng dâng hiến vị trí của tôi cho cô ta, chỗ ngồi của tôi cho cô ta, thậm chí cả dự án do một tay tôi gầy dựng cũng giao cho cô ta quản lý. Bây giờ chỉ mới nhìn thấy có người đàn ông khác ngồi trong phòng họp riêng của tôi, anh đã chịu đựng không nổi rồi sao?”

Anh ta mím chặt môi, cố chấp giải thích: “Tôi và cô ấy thực sự không có chuyện gì giống như em đang suy diễn đâu.”

“Vậy thì rốt cuộc là có chuyện gì?”

Anh ta nghẹn họng, không thể nào đáp lại được. Bởi vì chính bản thân anh ta cũng không cách nào tự làm rõ được thứ xúc cảm ích kỷ đó của mình.

Anh ta tham lam tận hưởng cảm giác thân thuộc, hoài niệm khi Khương Chi trở về nước. Anh ta tận hưởng sự yếu đuối, lệ thuộc hoàn toàn của cô ta vào mình, và tận hưởng cả những ánh mắt gán ghép của người đời khi đặt hai người họ đứng cạnh nhau. Nhưng đồng thời, anh ta vẫn luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng, chỉ cần hai người chưa từng đi quá ranh giới thể xác thì bản thân mình chẳng làm gì sai trái với vợ cả.

Tôi thản nhiên bóc trần bộ mặt thật đó thay anh ta: “Anh không ngoại tình. Anh chỉ lặng lẽ tháo dỡ hết toàn bộ những ranh giới bảo vệ trong cuộc hôn nhân này, để lại cho tôi một nền nhà dày đặc đinh nhọn, rồi sau đó vẫn nhẫn tâm muốn tôi phải đi chân trần vượt qua đống đinh đó và mỉm cười nói với anh rằng tôi không hề biết đau.”

Sắc mặt của Chu Nghiên Lễ lập tức trắng bệch đi vài phần.

Ngay bên ngoài phòng tiếp khách, cô bé lễ tân bưng khay cà phê đi ngang qua vô tình nghe thấy, bước chân khựng lại một thoáng rồi vội vã rảo bước rời đi. Đúng vậy, người ngoài cuộc bao giờ cũng tỉnh táo hơn kẻ trong cuộc.

Chu Nghiên Lễ bất giác hạ thấp giọng xuống, mang theo vài phần cầu xin: “Tri Diểu… tôi thực lòng chưa từng có ý nghĩ muốn làm tổn thương em.”

Tôi khẽ gật đầu: “Đúng, anh không cố ý.”

Chính vì anh không cố ý, nên mọi chuyện mới càng trở nên ghê tởm và đáng sợ hơn bao giờ hết. Bởi vì ngay cả trước khi nhẫn tâm cầm con dao sắc lẹm đó lên, anh dường như chưa từng bận tâm nhìn xem mũi dao nhọn hoắt ấy có đang chĩa thẳng vào lồng ngực của tôi hay không.

Anh ta run rẩy đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ nhắn đặt lên mặt bàn. Đó chính là đôi khuy măng sét kỷ niệm ngày cưới mà tôi đã dứt khoát vứt bỏ vào thùng rác tối hôm trước, góc hộp hiện tại vẫn còn hơi móp méo do va đập.

“Cái này… tôi đã bắt bộ phận lao công phải lục tung thùng rác để tìm lại bằng được.”

Tôi chỉ lướt mắt nhìn qua nó một cái lạnh nhạt: “Ném đi.”

Anh ta lập tức cau mày: “Nhưng đây là món quà chính tay em đã mua cho tôi cơ mà?”

“Cho nên tôi hoàn toàn có toàn quyền xử lý nó theo ý mình.”

“Lâm Tri Diểu!”

“Chu Nghiên Lễ, anh không cần phải tốn công nhặt nhạnh lại mấy cái thứ rác rưởi này về để cố gắng chứng minh bất cứ điều gì cả. Một món quà một khi đã bị vứt bỏ vào thùng rác rồi nhặt lại, thì vĩnh viễn không bao giờ có tư cách được đem đi tặng lần thứ hai.”

Bàn tay đang đặt trên chiếc hộp của người đàn ông đột ngột khựng lại, các khớp ngón tay siết mạnh đến mức trắng bệch.

Đúng lúc này, từ phía ngoài cửa phòng truyền đến giọng nói trầm ấm đầy lịch lãm của Bùi Tẫn: “Lâm tổng, bên bộ phận pháp vụ đang đứng đợi cô sang ký duyệt giấy tờ kìa.”

Tôi đứng bật dậy định rời đi. Chu Nghiên Lễ thấy vậy liền hốt hoảng lao tới, bàn tay to lớn chộp lấy và siết chặt lấy cổ tay tôi: “Tối ngày hôm nay em hãy về nhà đi, tôi hứa sẽ lập tức ra lệnh điều chuyển Khương Chi rời khỏi trụ sở chính ngay lập tức.”

Tôi cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy tay mình: “Buông ra.”

Anh ta vẫn cố chấp không chịu buông. Tôi không phí lời, dùng lực bẻ gãy từng ngón tay đang bấu chặt của anh ta ra khỏi người mình.

Động tác này thực sự quá đỗi quen thuộc. Vào cái đêm định mệnh ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm tòa nhà Chu thị, tôi cũng đã từng tuyệt tình làm như vậy.

Chu Nghiên Lễ giống như bị chính động tác lặp lại này đâm trúng vào tử huyệt, bàn tay anh ta rệu rã rồi chậm rãi tự động buông lỏng ra. Tôi thản nhiên kéo mở cánh cửa phòng tiếp khách bước ra ngoài.

Bùi Tẫn đang đứng tựa lưng ở ngay bên ngoài cửa, vừa nhìn thấy vệt đỏ ửng trên cổ tay tôi, ánh mắt anh lập tức tối sầm và lạnh tanh xuống: “Có cần tôi gọi bộ phận bảo vệ lên lôi cổ anh ta ra ngoài không?”

Chu Nghiên Lễ trừng mắt nhìn thẳng vào anh. Hai người đàn ông cao lớn đối đầu nhau chan chát qua khoảng trống của nửa cánh cửa phòng, bầu không khí trong hành lang căng thẳng, ngột ngạt như một sợi dây đàn sắp đứt.

Tôi lên tiếng phá vỡ cục diện: “Không cần đâu.” Sau đó, tôi quay đầu lại lạnh lùng đưa mắt nhìn Chu Nghiên Lễ một lần cuối: “Chu tổng, lần sau nếu còn muốn đến công ty tôi, xin vui lòng liên hệ trợ lý đặt lịch hẹn trước.”

Trước khi cánh cửa phòng tiếp khách hoàn toàn đóng sập lại, tôi vẫn kịp nhìn thấy bóng dáng đơn độc của Chu Nghiên Lễ đứng chết trân ở bên trong, trên mặt bàn kính vẫn đặt trơ trọi chiếc hộp khuy măng sét móp méo kia. Ánh nắng chiều tà muộn màng xuyên qua những khe hở của tấm rèm lá dọc, vỡ vụn ra thành từng vệt sáng tối loang lổ chiếu lên gương mặt anh ta.

Lần này, anh ta đã không còn đủ tư cách để đuổi theo bước chân tôi nữa rồi.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top